Giang Li liếc anh một cái: “Tiền dâng đến cửa, sao lại không vui? Mau, tiêu hết tiền trong thẻ đi!”
Cả hai dùng năm ngàn tệ mua rất nhiều kẹo, sô-cô-la, bánh quy nén... đủ loại thực phẩm.
Lúc thanh toán, nhân viên thu ngân phải dùng tới bảy tám thùng lớn mới miễn cưỡng đóng gói hết được số hàng. Những người xếp hàng phía sau nhìn thấy lượng hàng hóa chất đống, ai cũng tò mò nhìn chằm chằm, bàn tán không hiểu họ mua lắm đồ ăn thế để làm gì.
Giang Li và Diệp Kinh Mặc từ chối lời đề nghị của siêu thị muốn cử người giao hàng, tự mình khuân hết đồ lên xe, đến cả ghế sau cũng bị các thùng hàng lấp kín. Sau đó, họ lái xe tới một đoạn đường vắng không có camera, thu hết tất cả hàng hóa vào trong không gian. Lúc này, bầu trời đã phủ đầy ánh chiều tà màu cam quýt.
Hai người không tiếp tục đi đến các chợ đầu mối khác, mà quay lại kho hàng. Kho đã hai ngày không ghé qua giờ đây đã chất đầy hàng hóa. Giang Li cho quản lý kho tan ca về sớm, còn cô và Diệp Kinh Mặc thì sắp xếp phân loại toàn bộ hàng, trực tiếp thu vào trong không gian.
Khi cả hai đang bận rộn thì quản lý siêu thị gọi điện báo đã giao hàng tới nơi. Diệp Kinh Mặc và Giang Li mở cửa kho, để công nhân chuyển từng thùng hàng vào bên trong. Giang Li nhìn những thùng hàng nối đuôi nhau được dỡ xuống từ xe tải, trong lòng tràn đầy thỏa mãn đây chính là mạng sống của cô sau này đấy!
Diệp Kinh Mặc đứng bên cạnh kiểm hàng, đảm bảo không xảy ra thiếu sót gì. Chờ bốc dỡ xong xuôi, Giang Li không vội thu hàng vào không gian, mà chờ thêm một lát, một chiếc xe tải lớn chạy đến cửa kho.
Hai người bốc nốt chỗ hàng còn lại trong kho lên xe tải, lái xe theo đến kho của một công ty “vỏ bọc” do Diệp Kinh Mặc lập ra.
Tại đây, họ mới thu hết hàng vào không gian. Dù sao kho kia cứ nhập mà không xuất cũng không ổn, phải có xe vào ra như thật thì mới giống kho hoạt động bình thường. Khi tất cả mọi thứ xong xuôi, trời đã về khuya.
Dưới bầu trời đầy sao, một chiếc SUV đen lao vút trên đường, Giang Li và Diệp Kinh Mặc đi thang máy trở về nhà. Chú chó Pudding ở nhà từ sớm đã nhào tới, hai chân trước dính chặt lấy quần áo họ.
Gâu Hai người đi đâu vậy? Gâu nhớ hai người muốn chết luôn!
Giang Li bất lực ôm lấy đầu Pudding dỗ dành hồi lâu, chú chó hào hứng mới chịu dịu xuống. Không kịp nghỉ ngơi, Giang Li lập tức thu hết đồ quan trọng trong nhà vào không gian. Sau này môi giới sẽ đưa người tới xem nhà, không thể để đồ quý ở lại được.
Diệp Kinh Mặc cùng cô dọn dẹp căn hộ. Sau khi thu xếp xong, căn nhà trở nên cực kỳ gọn gàng, khiến Giang Li có cảm giác không gian như rộng ra hẳn. Như thường lệ, Diệp Kinh Mặc lại kéo Giang Li luyện tập kỹ năng tự vệ buổi tối.
Mồ hôi ướt đẫm áo Giang Li, lồng ngực phập phồng dữ dội, tiếng thở dốc vang rõ trong căn phòng. Bộ đồ thể thao đen của Diệp Kinh Mặc hơi ướt, dán sát cơ thể, làm lộ rõ cơ bắp rắn chắc. Hơi thở anh đều đặn, trông cứ như vừa đi dạo về.
Giang Li ghen tị đến nghiến răng nghiến lợi. Đến giờ cô mới thấy rõ sự khác biệt giữa mình và Mặc ca. Bao giờ mới đạt được trình độ của ảnh đây trời!!!
Nửa đêm, Giang Li nằm bẹp dưới sàn, không nhúc nhích nổi, trong lòng âm thầm gào thét. Trong khi đó, Diệp Kinh Mặc đã dẫn Pudding đi huấn luyện quân khuyển tiếp rồi.
Sáu giờ sáng, bầu trời vẫn mờ mờ chưa sáng hẳn. Toàn thân rã rời, Giang Li nằm bẹp trên giường, mắt mơ màng nhưng trong tiềm thức vẫn có tiếng nhắc phải dậy tập thể dục. Cô cố lết dậy như ma nữ, lảo đảo vào nhà tắm, bắt đầu rửa mặt đánh răng một cách máy móc.
Làn nước lạnh tạt lên mặt khiến Giang Li rùng mình tỉnh táo hẳn. Ăn sáng xong, cô và Diệp Kinh Mặc dắt Pudding ra chạy bộ buổi sáng. Chạy xong hai người không quay về nhà mà lái xe thẳng tới chợ đầu mối lớn nhất.