Nghĩ tới cảnh quần áo mùa nồm bị mốc, Giang Li chỉ thấy chán ghét. Mùi mốc bám trên đồ khiến mặc vào người cứ như có sâu bọ bò trên da, khó chịu hết sức. Cô ngồi nghỉ một lúc, bỗng thấy nhóm chat của cư dân vốn trước đây chẳng ai nói gì giờ lại nhộn nhịp hẳn lên.
[Có ai biết khi nào mới hết mưa không? Nhà ẩm ướt khó chịu quá, không dám mở cửa sổ]
[Quần áo phơi trong nhà mãi không khô]
[Cả nước đều mưa axit, chẳng lẽ tận thế sắp tới rồi?]
[Đừng nói bậy, không khéo bị mời đi “uống trà” bây giờ]
[Nếu mưa mãi thế này, chẳng mấy mà hết đồ ăn]
[Không phải đi làm thích thật, hiếm có dịp nghỉ phép dài thế này]
Bầu không khí trong nhóm khá rôm rả, chắc nhiều người rảnh rỗi ở nhà quá nên muốn tìm ai đó để trò chuyện giết thời gian. Giang Li xem một lúc thấy cũng chẳng thú vị gì, tiện tay đặt điện thoại xuống bàn. Cô lôi máy chạy bộ từ trong không gian ra. Không thể chạy bộ ngoài trời khi trời mưa thì chạy trong nhà, tránh để người uể oải, mềm nhũn như bùn.
Giang Li lên máy, bắt đầu chạy chậm. Nghe tiếng động, Pudding ló đầu ra khỏi ổ, thấy cô đang chạy bộ thì mắt sáng rực. Nó lặng lẽ tiếp cận, rồi bất ngờ nhảy phốc lên máy chạy bộ.
Giang Li không để ý, chân hình như vướng phải thứ gì lông lá, suýt nữa thì ngã. May mà phản xạ nhanh, tay trái bám lấy tay vịn, tay phải lập tức bấm nút dừng máy. Cảm giác adrenaline dâng vọt khiến tim cô đập thình thịch.
Cô cúi đầu nhìn Pudding mặt mũi vô tội, lập tức nhéo tai nó: “Mày làm gì đấy? Có biết vừa nãy nguy hiểm lắm không hả?”
Giọng cô cao vút lên tám độ, dọa Pudding sợ hãi cụp tai, ánh mắt dao động, đuôi cụp xuống run rẩy.
“Gâu gâu em chỉ muốn chạy cùng chủ nhân thôi mà, sao chủ nhân lại nổi giận...”
“Trên máy chạy bộ chỉ được phép có một người hoặc một chó.”
Giang Li giơ ngón trỏ lên, răn dạy nó, mỗi lần chỉ được một cá thể sử dụng máy: “Hiểu chưa? Mày chơi ở bên cạnh, đợi tao chạy xong sẽ tới lượt mày.”
Cô còn lấy ngón tay gõ nhẹ lên đầu Pudding mấy cái, chuẩn hình ảnh bà mẹ nghiêm khắc dạy con. Diệp Kinh Mặc đứng nhìn cảnh đó không nhịn được bật cười. Giang Li nghe thấy tiếng cười, ngẩng đầu nhìn anh: “Anh Mặc, anh cười gì vậy?”
“Không có gì, chỉ là... thấy em đáng yêu quá.”
Giang Li chớp mắt, đôi lông mi dài rung rung, mắt lấp lánh ngơ ngác: “Sao lại đáng yêu ở chỗ đó chứ?”
“Pudding, qua đây huấn luyện.”
Pudding vẫy đuôi, luyến tiếc liếc nhìn máy chạy bộ và Giang Li một cái rồi mới thong thả bước tới bên cạnh Diệp Kinh Mặc. Chỉ một câu nói, Diệp Kinh Mặc đã giải quyết xong cuộc tranh giành máy chạy bộ giữa người và chó.
“Hộc...” Giang Li thở hổn hển, cổ họng khô rát, mồ hôi thấm đẫm quần áo, tay vung lên cũng nặng trĩu không nhấc nổi nữa, cô biết mình đã chạm đến giới hạn.
Cô bấm nút chuyển sang chế độ đi bộ chậm, điều chỉnh nhịp thở, thả lỏng những cơ bắp đang căng cứng. Sau khi duy trì đi bộ chậm nửa tiếng, Giang Li bước xuống máy, nhường chỗ cho Pudding.
“Lên.”
Một tiếng ra lệnh của Diệp Kinh Mặc, Pudding lập tức như tên rời cung lao lên máy chạy bộ. Giang Li vào phòng tắm, dùng nước nóng rửa sạch mồ hôi và mỏi mệt. Những ngày có thể thoải mái tắm rửa như thế này sẽ không còn nhiều nữa, tất nhiên phải tranh thủ hưởng thụ khi còn có thể.
Cô bước ra khỏi phòng tắm vẫn còn bốc hơi, toàn thân sảng khoái. Chỗ của Pudding trên máy chạy bộ giờ đã được Diệp Kinh Mặc tiếp quản, nó nằm bẹp dưới đất thở hồng hộc, lưỡi thè ra không nỡ rút lại.
Bên cạnh là một chậu nước trong, Pudding thỉnh thoảng lại thọc đầu vào uống lấy uống để. Giang Li nằm dài trên sofa, mở máy tính bảng xem bộ phim hình sự đang nổi gần đây. Sau khi sống lại đến nay, suốt một tháng qua cô mải lo tích trữ đồ, đã lâu rồi chưa được thư giãn như thế này.
Tình tiết phim hồi hộp kịch tính, kết hợp với âm nhạc kỳ bí căng thẳng khiến người ta dễ dàng chìm đắm trong đó. Cho đến khi Diệp Kinh Mặc gọi cô ăn cơm, Giang Li mới hoàn hồn, lúc ấy đã là mười hai giờ trưa.