Sống Lại Mạt Thế, Mỹ Nữ Cùng Trúc Mã Điên Cuồng Tích Trữ Hàng Hóa, Một Đường Nằm Thắng!

Chương 43

Trước Sau

break

Anh vội đỡ ông: “Đừng, cháu chịu không nổi đâu.”

Ông Hồ như sực nhớ điều gì, liền lôi mấy trăm tệ trong túi ra nhét vào tay Diệp Kinh Mặc.

“Cầm lấy đi cháu, ông không biết cảm ơn cháu sao cho đủ.”

Nước mắt ông Hồ giàn giụa, bàn tay chai sạn run rẩy siết lấy tay anh.

“Ông mau đi bôi thuốc cho Giai Giai đi, đợi xe cứu thương đến thì đưa con bé tới bệnh viện.”

Diệp Kinh Mặc bình tĩnh dặn dò.

“Đúng đúng, phải đi bôi thuốc cho Giai Giai trước, hôm khác ông nhất định sang cảm ơn cháu.”

Ông Hồ không ngừng nói lời cảm ơn, mãi đến khi bóng lưng Diệp Kinh Mặc khuất ở khúc quanh hành lang. Nghe tiếng bước chân quen thuộc ngoài cửa, Giang Li mở cửa đón anh vào.

“Sao rồi?”

“Anh không vào nhà, đưa thuốc ở cửa thôi.”

Diệp Kinh Mặc đáp, nhớ tới vẻ mặt ông Hồ khi ấy, trong lòng anh bất giác nghĩ tới cảnh tượng ngày xưa Giang Li một mình chống chọi, sau khi anh rời đi. Anh bước tới ôm chầm lấy cô, cằm đặt lên đỉnh đầu cô: “Chúng ta phải cùng nhau vượt qua kiếp nạn này.”

Cảm nhận được lồng ngực anh phập phồng, Giang Li cũng ôm chặt lại, giọng nói nghẹn trong cổ họng.

Kiếp này, chúng ta nhất định phải sống cho tốt.

Mưa vẫn lớn như thường lệ. Cống rãnh như một gã say rượu bị nôn nao, không ngừng phun trào nước ra ngoài. Trên đường hình thành một vũng nước cạn, tích tụ dần dần rồi sâu thêm.

Tỉnh dậy sớm, Giang Li vào phòng chứa đồ, kéo nhẹ rèm cửa, tranh thủ ánh sáng mờ nhạt để quan sát tình hình sinh trưởng của nấm. Từ trong đất nhô lên vài chiếc mũ nấm nhỏ, Giang Li vui vẻ dùng bình xịt tưới nước cho chúng.

Xem ra kế hoạch trồng nấm đã thành công, chẳng bao lâu nữa là có thể tự cung tự cấp nấm rồi. Cô đóng cửa phòng chứa lại, Diệp Kinh Mặc đang ngồi trên ghế sofa, lông mày nhíu chặt, chăm chú nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.

Giang Li ghé lại gần, liếc mắt nhìn vào màn hình.

“Có chuyện gì vậy?”

Trên màn hình là bản tin mới nhất: Chính phủ ra thông báo, ngoài lực lượng cảnh sát, quân đội, y bác sĩ và một số ngành nghề đặc thù cần tiếp tục làm việc, các đơn vị còn lại nếu không có thông báo thì đều tạm dừng hoạt động.

Về vấn đề ô nhiễm nguồn nước, các nhà khoa học đã bắt đầu tiến hành nghiên cứu, sắp tới sẽ cho ra đời viên lọc nước chuyên dụng, cố gắng nhanh chóng giải quyết tình trạng thiếu nước sinh hoạt.

Từng câu từng chữ trong bản tin đều nhằm trấn an người dân, giảm thiểu lo lắng, tránh gây ra hỗn loạn trong xã hội.

Giang Li nhớ lại kiếp trước, cũng nhờ sự nỗ lực của cảnh sát và nhân viên chính phủ mà không xảy ra bạo loạn quy mô lớn.

Các nhà khoa học làm việc ngày đêm, chưa đầy một tuần đã sáng chế ra viên lọc nước axit dạng bỏ túi, đồng thời còn nghiên cứu ra vật liệu chống ăn mòn do mưa axit, tạo điều kiện thuận lợi cho nhân viên liên quan có thể di chuyển bên ngoài.

“Phản ứng của chính phủ rất nhanh, chắc chắn sắp tới sẽ có chính sách ứng phó với tình trạng thiếu nước hiện nay.”

Diệp Kinh Mặc tắt điện thoại, đôi mắt sâu thẳm trầm ổn, chậm rãi nói ra suy nghĩ của mình.

“Cốc cốc.” Có tiếng gõ cửa vang lên.

Giang Li vừa định đứng dậy ra mở cửa thì Diệp Kinh Mặc kéo tay cô lại, ra hiệu chờ một chút. Anh tiến về phía trước, che chắn Giang Li phía sau, nhìn ra ngoài qua mắt mèo trên cửa. Ngoài cửa là hai người đàn ông mặc đồ bảo hộ màu trắng dày cộp, một người cao ráo thẳng tắp, người kia thấp hơn nửa cái đầu, trên tay cầm vật gì đó.

Cầm cái gì thì Diệp Kinh Mặc nhìn chưa rõ lắm. Anh mở hé cửa, hỏi: “Các anh muốn làm gì?”

Hai người kia đồng loạt sững lại khi nhìn thấy Diệp Kinh Mặc, không chỉ vì vẻ ngoài điển trai mà còn vì khí chất mạnh mẽ toát ra từ anh, khiến người ta có cảm giác như đang đối mặt với cấp trên, phải dè dặt cẩn trọng.

Người đàn ông cao ráo lập tức lấy một tấm thẻ từ trong đồ bảo hộ ra, đưa lên trước mặt Diệp Kinh Mặc.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương