Chẳng mấy chốc những chiếc màn thầu trắng phau, mềm xốp ra lò. Giang Li không kìm được, cầm lấy một cái cắn một miếng mềm thơm đến mức khiến người ta không ngớt lời khen.
Sau một buổi chiều bận rộn, không gian của cô đã đầy ắp bánh áp chảo, màn thầu và bánh bao.
Lúc xong việc, cô mới để ý quần áo của mình và Diệp Kinh Mặc phủ đầy bột trắng như vừa lăn qua tuyết. Toàn thân cũng bắt đầu thấy dính dấp, Giang Li cảm thấy vô cùng cần một trận tắm nước nóng.
Cô lấy ra chiếc thùng đỏ lớn, đun một thùng nước nóng rồi pha thêm nước lạnh. Bước ra khỏi phòng tắm, tóc cô còn nhỏ giọt, khăn lông thấm nước, trên áo cũng còn vương vãi vệt nước.
"Anh Mặc, nước em đun sẵn trong nhà tắm rồi, anh mau vào tắm đi." Giang Li vừa lau tóc ướt vừa nói với Diệp Kinh Mặc.
Anh bước vào, còn cô thì lấy máy sấy ra hong tóc. Tóc Giang Li vừa đen vừa bóng, lại dày đến đáng ghen tỵ. Nhưng với cô thì hơi phiền, vì mỗi lần sấy đều mất gấp đôi thời gian người khác, không sấy kỹ thì lâu khô. Bất ngờ một bàn tay lớn cầm lấy máy sấy, tay kia vén tóc cô lên, điều chỉnh khoảng cách để tránh làm rát da đầu.
Không cần quay lại Giang Li cũng biết là Diệp Kinh Mặc. Cô thản nhiên giao luôn nhiệm vụ sấy tóc cho anh. Dù gì từ nhỏ đến lớn, anh đã làm việc này không biết bao nhiêu lần. Có lần hồi nhỏ, Giang Li lười sấy tóc, để khô tự nhiên rồi cảm lạnh, phải nghỉ mấy ngày mới khỏi.
Từ đó, mỗi lần thấy cô gội đầu, Diệp Kinh Mặc đều chủ động nhận phần sấy tóc, sợ cô lười rồi tóc chưa khô đã leo lên giường: "Anh Mặc, anh nói nếu mưa axit cứ thế này, liệu ta có về lại khu biệt thự được không?"
Giang Li vốn định tán gẫu vu vơ, chẳng hiểu sao lại bật ra câu hỏi này. Nghĩ đến căn phòng an toàn mà mình bỏ bao tiền mới mua, giờ có khi không ở được, lòng cô không khỏi nhói đau.
"Nếu không về được thì mình xây lại một cái mới." Diệp Kinh Mặc vừa sấy tóc vừa bình thản nói. Anh chẳng mảy may để tâm việc không quay lại được, chỉ cần có Giang Li bên cạnh, chỗ nào cũng thành nơi an toàn.
Điều khiến anh thấy may mắn nhất là đã không để cô lại khu biệt thự một mình. Ánh mắt Diệp Kinh Mặc tối đi, tự nhủ bản thân vẫn còn xem nhẹ tận thế từ giờ phải cẩn trọng hơn.
"Đúng ha, trong không gian còn nhiều nguyên vật liệu, muốn xây căn nhà vững chắc như khu biệt thự cũng chẳng khó gì."
Giang Li nghe anh nói thấy cũng đúng, chỉ cần hai người họ còn bên nhau, lo gì không có chốn nương thân?
"Gâu."
Pudding kẻ suốt ngày im lặng, đột nhiên chõ mõm chen vào một câu, mắt tròn xoe nhìn Giang Li. Con cũng muốn ở bên chủ nhân, Giang Li bật cười xoa đầu nó, thật đúng là con chó nhỏ tham ăn yêu tinh.
"Biết không, sau khi lập quốc là không được thành tinh đấy."
Pudding chớp đôi mắt ngây thơ: Cái gì cơ, con không hiểu.
Khóe môi Giang Li giật giật: "Anh Mặc, nếu Pudding thành tinh thật thì có bị mổ xẻ không?"
"Không đâu." Diệp Kinh Mặc thản nhiên đáp nhưng ánh mắt lại u ám, "Chỉ là sẽ bị ăn để bổ thôi."
Pudding lập tức đơ người, vùi đầu vào ngực Giang Li, run lên khe khẽ: Hu hu chủ nhân xấu tính, dọa con, chủ nhân mau bênh con đi...
Mọi chuyện chỉ yên ổn được vài ngày, rồi lại nổi sóng. Tầng dưới vang lên tiếng cãi vã chói tai, thỉnh thoảng còn xen lẫn âm thanh ầm ĩ của đồ đạc bị di chuyển. Giang Li nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện mực nước dâng nhanh hơn họ dự đoán.
Sợ rằng đã ngập đến tầng hai rồi. Cô mở nhóm cư dân trong khu lên, tin nhắn bên trong cuồn cuộn lướt qua.
[Trời ơi, nước đã ngập đến bậc thang tầng hai rồi, có ai giúp tôi với.]
[Tầng hai sắp bị nước tràn vào rồi, có nhà nào tầng cao hơn có thể cho ba người nhà tôi ở nhờ một thời gian không.]
[Chúng tôi có thể trả tiền thuê, một ngày nửa gói mì tôm.]