[Ưu tiên thính giác.]
Có người đầu tiên, sẽ có người thứ hai, thứ ba… những người sống sót ở các phòng khác cũng bắt đầu lần lượt chuyển về phía nhà bếp.
Phù An An đứng gác trước cửa, vừa gặm táo vừa ghi chép xem đã có bao nhiêu người sống sót đi ngang qua.
Từ ngày thứ mười ba đến nay, tổng cộng có hai mươi mốt thuyền viên tìm cách chạy tới nhà bếp, trong đó mười sáu người thành công. Còn số lượng xác sống bên ngoài dao động trong khoảng từ một trăm chín mươi đến hai trăm mười con.
Phù An An lại thông qua mắt mèo đếm một lần nữa.
Có lẽ vì quá tập trung nên cô không để ý một con xác sống đang chậm rãi tiến lại gần. Cho đến khi nó che kín lỗ mắt mèo.
Rầm.
Xác sống dùng đầu đập mạnh vào cửa phòng, dọa Phù An An ngã phịch mông xuống đất.
Có lẽ nghe thấy tiếng động, con xác sống kia càng đập mạnh hơn, còn kéo theo mấy con xác sống khác trong hành lang.
Khốn thật!
Phù An An lùi liền mấy bước, tay nắm chặt con dao phay tiện tay lấy được trong bếp.
Đúng lúc này lại vang lên tiếng mở cửa, lại có người không chịu nổi nữa, chạy về phía nhà bếp. Đúng thời điểm, lũ xác sống trước cửa phòng cô bị thu hút đi mất.
Phù An An áp người vào cửa nhìn ra ngoài, là gã béo ở phòng đối diện.
Vài ngày không gặp, gã béo đã gầy đi trông thấy.
Phù An An kinh ngạc nhìn hắn. Trước đó hắn từng bị xác sống cào trúng, nhưng lại không biến dị!
Hắn là ngoại lệ sao?
Hay là chỉ khi bị xác sống cắn thì mới bị lây nhiễm và biến dị?
Phù An An nhìn theo gã béo chạy tới cửa nhà bếp, thấy hắn chui vào trong. Hai ngày tiếp theo, không còn ai chạy về phía nhà bếp nữa.
Phù An An đoán có lẽ các phòng khác đã không còn người sống, toàn bộ khoang giữa và sau của tàu chỉ còn lại mình cô.
...
Ngày sinh tồn trên biển thứ mười tám.
Phù An An nghe tiếng xác sống đi lại và đập tường bên ngoài, ngay cả ăn táo cũng phải gặm từng miếng nhỏ, không dám tạo ra tiếng động lớn.
Ngoài ra, nguồn nước đã xuất hiện vấn đề. Hai ngày trước nước trong vòi đã ngả vàng, còn thoang thoảng mùi tanh thối.
May mà có đạo cụ không gian, bên trong vẫn còn ba mươi sáu chai nước khoáng, thêm một không gian trái cây, hai mươi bảy gói mì ăn liền, bánh mì nguyên cám cứng như đá, và một không gian đồ y tế.
Những thứ này cho cô cảm giác an toàn không nhỏ.
Xẹt xẹt,
Đèn trên trần chớp tắt lúc sáng lúc tối.
Tim Phù An An thắt lại, ngẩng đầu nhìn lên, may mà đèn nhanh chóng sáng ổn định trở lại.
Cô đứng dậy, chân trần giẫm lên lớp chăn trải trên sàn. Đáng tiếc là không mang theo mấy quyển sách, trong cuộc sống sinh tồn một mình này, chỉ có thể dựa vào thể dục phát thanh ở chế độ im lặng để giết thời gian.
Đúng lúc ấy, từ hướng nhà bếp truyền tới tiếng động.
“Khô… không được làm vậy!”
“Các người không thể như thế!”
“Cứu.”
Âm thanh đột ngột im bặt.
Một thi thể đàn ông bị ném ra từ nhà bếp. Phù An An tròn mắt, đó chính là thuyền trưởng của tàu Quy Đồ. Xác sống lập tức ùa lên, tranh nhau xé thịt ông ta.
Nhà bếp có chuyện rồi.
Phù An An không nhìn thấy tình hình cụ thể, ngoài cửa cũng không còn động tĩnh gì. Chỉ có thi thể thuyền trưởng bị gặm đến lộ cả khung xương, sau hơn sáu tiếng đồng hồ, lảo đảo đứng dậy, gia nhập hàng ngũ xác sống.
Thời gian lây nhiễm và biến thành xác sống đã rút ngắn, đây không phải tin tốt.