Ta Full Điểm May Mắn Trong Trò Chơi Sinh Tồn

Chương 17: Chuyến tàu xác sống

Trước Sau

break

Thấy anh ta tỏ vẻ ghét bỏ cũng đành chịu: “Tạm dùng vậy, hết nước hoa rồi, chỉ có cái này che mùi thôi.”

“Khứu giác của chúng tiến hóa rồi?”

“Ừ.” Phù An An gật đầu: "Chuẩn xác hơn thì phải nói là con virus này vẫn luôn tiến hóa.”

Cô lấy sổ ghi chép ra: “Không chỉ khứu giác mạnh hơn. Theo ghi chép của tôi, anh Lý bị nhiễm mất hai ngày rưỡi, bác sĩ Tống và thầy Chu chưa tới hai ngày. Càng về sau, thời gian biến dị càng ngắn, đến giờ đã rút xuống chưa tới bốn tiếng.”

Phó Ý Chi cầm lấy sổ xem qua: “Cô ghi chép khá kỹ đấy.”

“Tất cả đều là để sống sót.” Phù An An ngồi xổm trước hai cái xác, nhìn bộ dạng hiện tại của chúng mà buồn nôn: "Hai cái này xử lý sao?”

“Xếp chồng trước cửa.” Phó Ý Chi lau tay bằng khăn: "Theo như cô nói, không lâu nữa phòng này có thể cũng không trụ được, phải mau tìm nơi an toàn khác.”

“Phó đầu bếp, thật ra tôi luôn có một ý nghĩ hơi… chưa chín chắn lắm.” Phù An An vừa nói vừa ngoan ngoãn kéo xác ra cửa, ánh mắt lướt qua phần đầu, cố gắng không nhìn ruột gan lòi ra.

Phó Ý Chi: “Đã chưa chín thì đừng nói.”

Phù An An: …Thế thì tôi lại càng phải nói.

“Tôi đã đếm Xác sống bên ngoài rồi, tổng cộng một trăm sáu mươi chín con. Số lượng này tuy nhiều, nhưng cũng chưa đến mức hoàn toàn không kiểm soát được. Nếu chúng ta nghĩ cách chuyển từ thủ sang công… liệu có khả năng mỗi ngày giết được hai mươi con không?”

“Ý tưởng không tệ, cô tự đi mà làm.”

“Ơ… anh nói thế là sao!” Phù An An trợn mắt.

“Nếu cô thuyết phục được đám người trong bếp ra liều mạng cùng, kế hoạch này miễn cưỡng còn được.”

Vừa dứt lời, ngoài cửa bỗng vang lên một tràng hỗn loạn.

“ĐM, trong khoang tàu còn người sống! Bọn chúng dẫn hết xác sống tới đây rồi!”

Phù An An nghe xong sững người, quay sang Phó Ý Chi: “Vừa rồi anh ném điện thoại phải không? Ném hướng nào vậy?”

“Tiện tay ném thôi, hình như là hướng nhà bếp.” Phó Ý Chi thản nhiên đáp.

Phù An An: …Thế là hết cửa liên minh rồi.

Giờ cô không dám lại gần cửa, chỉ ngồi trong phòng nghe động tĩnh bên phía nhà bếp. Mãi đến khi ngoài cửa vang lên tiếng chân chạy dồn dập, tiếng đồ vật va đập loảng xoảng, xen lẫn vài tiếng hét thảm chói tai, rồi mọi thứ mới dần yên lặng.

“Anh cố ý ném đúng không?” Phù An An nhìn Phó Ý Chi.

“Quy luật thứ tư của trò chơi sinh tồn: Đây là trò chơi cá nhân. Đừng dễ dàng liên minh với ai, cũng đừng tin bất kỳ người ngoài nào.” Phó Ý Chi đứng dậy, nhặt ba lô, cầm theo hai chai nước đặt bên cạnh.

Phù An An nhìn anh ta: “Anh đi à?”

“Chứ không lẽ ở lại ngủ chung với cô?” Phó Ý Chi cong môi cười khẽ, đầy khinh miệt.

Cái người này nói chuyện đúng là…

Phù An An hít sâu một hơi: “Cái này cho anh.”

Phó Ý Chi nhìn gói mì cô đưa tới, thuận tay nhận lấy: “Lời nhắc cuối cùng, khuyên cô đừng quá lương thiện.”

Cô đâu có lương thiện với tất cả mọi người.

Phù An An còn chưa kịp phản bác thì trong phòng đã không còn ai. Nhìn lỗ thông gió đang mở, cô thở phào, đi rồi cũng tốt, ít nhất không cần lúc nào cũng đề phòng người ngoài.

Rầm, rầm,

Tiếng xác sống đập cửa lại vang lên. Phù An An nhìn mấy cái xác xác sống xếp trước cửa, chúng vẫn đang tiến hóa, bất cứ lúc nào cũng có thể phá cửa xông vào, khiến người ta nơm nớp lo sợ.

...

Ngày sinh tồn trên biển thứ hai mươi ba.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương