Ta Full Điểm May Mắn Trong Trò Chơi Sinh Tồn

Chương 20: Chuyến tàu xác sống

Trước Sau

break

Có cơ hội!

Phù An An hít sâu một hơi, quay sang Tôn Thải Ngôn: “Tôi bàn với cô chuyện này.”

“Gì vậy?”

Phù An An chỉ xuống dưới: “Chúng ta chia việc. Một người thu hút xác sống, một người xuống mở thang máy. Cô chọn làm cái nào?”

“Tôi… tôi…” Tôn Thải Ngôn không ngờ Phù An An lại hỏi vậy: "An An, tôi sợ lắm.”

“Thứ dưới kia ai mà không sợ? Phải chọn một.”

Chuyện này không có đường thương lượng.

“Vậy… vậy tôi mở thang máy.” Sau một hồi do dự, Tôn Thải Ngôn chọn vế sau.

“Được, tôi sẽ thu hút xác sống. Lát nữa tôi kéo hết xác sống về phía đầu khoang, cô tranh thủ xuống mở cửa thang máy.” Phù An An quyết định rất nhanh.

“Ừ, được.” Tôn Thải Ngôn căng thẳng gật đầu.

“Còn nữa, khi tôi chưa quay lại, không được đóng thang máy.” Ánh mắt Phù An An lạnh băng, cảnh cáo: "Nếu cô dám đi trước, tôi mà lên được trên kia tôi sẽ chém chết cô.”

“Yên tâm, An An, tôi tuyệt đối không bỏ cô lại.” Tôn Thải Ngôn vội vàng bảo đảm.

Phù An An nhìn ra sau lưng cô ta: “Nước hoa còn bao nhiêu?”

Tôn Thải Ngôn: “Còn… nửa chai.”

Phù An An: “Tự xịt thêm chút, phần còn lại đưa hết cho tôi.”

Tôn Thải Ngôn khựng lại, nhìn nửa chai nước hoa có phần không nỡ, đó là Miss Dior của cô ta.

“Mau!” Phù An An giục.

Tôn Thải Ngôn lấy ra, cẩn thận xịt lên người mình.

“Chậm chạp.” Phù An An giật lấy, xịt thêm vài cái lên người cô ta, rồi nhét chai vào túi: "Canh đúng thời điểm, tôi đi đây.”

Phù An An bò nhanh lên phía trên hành lang, cố tình tạo tiếng động thu hút toàn bộ xác sống.

“Lại đây bắt tao đi, lũ ngu chúng mày!”

Gào!!

Xác sống bị khiêu khích gầm rú liên hồi, tất cả đều ngẩng đầu, giơ tay với lên cửa ống thông gió. Chúng cuồn cuộn trong hành lang, ngay cả xác sống bị nhốt trong phòng cũng bắt đầu náo loạn.

Nếu rơi xuống lúc này, chắc chắn sẽ bị ăn sạch trong chớp mắt.

Phù An An nuốt nước bọt, tiếp tục bò về phía trước.

Đến lúc rồi. Cô bật nhạc trong điện thoại, đồng thời xịt nước hoa của Tôn Thải Ngôn lên người không tiếc tay.

...

Bên kia, Tôn Thải Ngôn thấy xác sống phía mũi tàu bị dẫn đi, cẩn thận trèo xuống, làm theo dặn dò mở thang máy.

“A!!”

Phù An An không nhìn rõ tình hình, chỉ nghe thấy tiếng hét phía trước, lập tức tăng tốc.

Họ tính sai rồi, bên trong thang máy đầy xác sống.

Tôn Thải Ngôn không kịp tránh, nhìn xác sống bổ nhào tới trước mặt, sợ hãi nhắm chặt mắt.

Con dao từ trên trời rơi xuống chém gục con xác sống trước mặt cô ta.

Phù An An nhảy xuống, nhặt dao, một tay kéo Tôn Thải Ngôn, lao vào căn phòng gần nhất.

Xác sống trong thang máy cùng đám xác sống bị dẫn đi đều kéo tới, điên cuồng đập cửa.

Tôn Thải Ngôn sợ đến mức đứng không vững: “An An, tôi… tôi…”

Giờ không phải lúc an ủi.

Phù An An nhanh tay kê ghế, lật người leo lên ống thông gió.

“Còn đứng đó làm gì, mau lên!”

Cửa phòng sắp bị phá tung.

Tôn Thải Ngôn cuống cuồng dẫm lên ghế, đúng khoảnh khắc cuối cùng leo lên được ống thông gió. Xác sống xông vào cắn trúng giày cô ta, may mà giày đủ dày, không bị cắn thủng.

“Hu hu hu, An An, vừa rồi dọa chết tôi rồi!”

Tôn Thải Ngôn ôm lấy chân cô, trên giày da hằn rõ một vết răng lớn.

Phù An An liếc cô ta một cái, không nói gì. Ai mà chẳng phải lần đầu, ai mà không sợ. Lúc này toàn thân Phù An An run rẩy, nằm rạp trong ống thông gió thở dốc từng ngụm.

Uống liền hai ngụm nước lớn, cô mới thở đều lại: “Đừng khóc nữa, cô muốn kéo hết xác sống tới đây sao?”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương