Quả đúng như Tô Họa đã đoán, người nhà họ Tô chỉ bị quất thêm vài roi là Hồng Khánh quát bảo các sai dịch khác dừng tay luôn.
Nhưng hắn cũng không quên nhân cơ hội ấy mà quay sang hơn năm trăm phạm nhân đằng sau, lớn tiếng đe dọa: “Tất cả nghe cho rõ! Kẻ nào còn dám gây chuyện, kết cục sẽ giống như thế này!”
“Chát!”
Một roi chát chúa nữa lại quất mạnh xuống lưng một tên hầu hộ vệ của nhà họ Tô.
Hồng Khánh đánh xong thì quát lớn: “Tất cả đứng dậy, tiếp tục lên đường! Các người mà lề mề để tối nay ta phải ngủ ngoài đồng hoang thì nhà họ Tô các ngươi tự gánh hậu quả!”
Chữ “gánh hậu quả” ấy, không cần nói cũng hiểu, không phải roi vọt thì là đấm đá, hoặc cắt khẩu phần ăn uống.
Ban đầu mấy kẻ chuyên gây chuyện trong nhà họ Tô còn giả vờ nằm lăn ra đất kêu gào thảm thiết. Nhưng vừa nghe thấy Hồng Khánh nói vậy thì cả đám vội vàng như người chết sống lại, mặc kệ đau đớn, cuống cuồng bò dậy nhập vào đoàn người.
Tô Ngôn Sơn cũng sợ bị vạ lây, đành lảo đảo bước theo.
Cuối cùng, một màn ầm ĩ ấy khép lại bằng việc trên dưới nhà họ Tô mỗi người đều vô cớ ăn thêm vài roi.
Hơn bảy trăm người lại tiếp tục gánh xiềng xích, đội nắng mà đi, trên con đường lớn kéo dài thành một đoàn người như rồng rắn uốn lượn.
Sau lần chịu đòn ấy, người nhà họ Tô không dám oán than thành tiếng nữa, chỉ dám âm thầm ghi hận sáu người Tô Họa trong lòng.
Mẹ của Tô Ngôn Sơn cùng đám người làm oán trách Tô Họa vì không cứu tất cả mọi người.
Còn mấy mẹ con vợ cả của ông ta thì ghen ghét sáu người họ không phải chịu đòn roi chung.
Tô Ngôn Sơn lại trách Thẩm Kiều Kiều đã bỏ mặc hắn trong lúc hoạn nạn. Ông ta cho rằng bốn đứa con kia đúng là nuôi uổng công.
“Nguy rồi! Hoạ Nhi, nhìn ánh mắt cha con kìa.”
Thẩm Kiều Kiều đi phía sau nhà họ Tô, nhìn thấy sắc mặt tối tăm của Tô Ngôn Sơn thì trong lòng vô cùng hoảng hốt, chỉ sợ hắn lại tức giận mà không thèm để ý đến mình nữa.
Nghe vậy, Tô Họa vẫn thản nhiên: “Mẹ, thật ra cha không để ý đến chúng ta lại là chuyện tốt.”
“Như vậy trên đường lưu đày, cha cũng không phải kẹt giữa mẹ và vợ cả mà khó xử.”
“Chỉ khi chúng ta chủ động tránh đi, cả nhà mới có thể bình an mà tới nơi được. Vợ cả của cha cũng sẽ không có cớ gây khó dễ cho cha, đúng không ạ?”
Tô Họa không muốn cứu Tô Ngôn Sơn, bởi cứu được một người thì ắt phải cứu người thứ hai, rồi lại kéo theo cả một nhà.
Nàng không phải Tô Họa của thế giới này, lại càng không phải thánh mẫu, nên nàng sẽ không làm những chuyện chỉ gây thêm phiền toái như thế.
Huống chi Thẩm Kiều Kiều vốn chỉ là phận lẽ mọn, địa vị thấp kém. Trong thâm tâm Tô Họa vẫn mong bà có thể sớm rời xa Tô Ngôn Sơn.
Suốt chặng đường tiếp theo, Thẩm Kiều Kiều vẫn định chạy lên giải thích với Tô Ngôn Sơn. Nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt dữ dằn của cả nhà người vợ cả, bà lại khựng lại.
Bà chỉ là một người vợ lẽ, nếu không muốn khiến Tô Ngôn Sơn khó xử thì đúng là cũng nên tự mình tránh đi.
…
Đoàn lưu đày đi thêm chừng mười dặm, cuối cùng dừng lại bên bờ một con sông rộng chừng mười trượng.
Bởi lẽ, đám sai dịch cũng biết đói, biết mệt.
Đến đúng giờ Ngọ, vừa tới giờ ăn trưa, Hồng Khánh liền ra lệnh cho hơn bảy trăm người dừng lại. Hắn chỉ tay về hai bụi cỏ tranh trông có vẻ như tách biệt hẳn ra ở hai bên đường, lớn tiếng quát: “Phụ nữ sang bên phải giải quyết, đàn ông sang bên trái! Chiều đi tiếp không có thời gian để dừng! Giờ đi nhà xí hết cho ta luôn đi!”
Tô Họa nhìn theo hướng Hồng Khánh chỉ, trong lòng lập tức vui mừng.
Không chờ đám nữ phạm nhân khác kịp phản ứng, nàng đã kéo xiềng xích, đi đầu một bước, mạnh tay lôi theo Thẩm Kiều Kiều, Tô Tự Cẩm, Hạ Trúc và Tô Ngọc sang bụi cỏ bên phải.
Không phải nàng buồn đi nhà xí, mà chính đây là cơ hội ngàn năm có một.
Năm người vừa tới bụi cỏ, Tô Họa liền kéo bốn người ngồi xổm xuống.
Nàng ngẩng đầu nhìn về phía đám sai dịch đang đứng giữ khoảng cách nhưng vẫn chăm chú canh chừng. Xác định bọn chúng không thể nhìn rõ tình hình trong bụi cỏ, nàng mới nghiêm mặt, hạ giọng dặn dò: “Tỷ tỷ áo đỏ nói sau này sẽ tìm cơ hội đưa đồ ăn cho chúng ta. Mẹ, lát nữa mọi người có nhìn thấy gì thì cũng không được phát ra tiếng động đâu nhé. Nếu muốn kêu thì bịt chặt miệng lại trước đi.”
“Chuyện này tuyệt đối tuyệt đối phải giữ kín. Ngoài sáu người chúng ta ra, không được để người thứ bảy biết! Dù có chết cũng phải giữ miệng! Một khi lộ ra, tỷ tỷ áo đỏ có muốn cũng không giúp được chúng ta nữa đâu!”
“Đặc biệt là mẹ, chuyện này mẹ phải giấu cả cha luôn đấy. Nếu mẹ không nỡ để cha chịu khổ chịu đói, mẹ có thể đưa phần thức ăn của mẹ cho ông ấy.”