Dung thị đang ở những tháng cuối của thai kì. Bụng bà nặng nề, lúc này cũng đang hơi mót, nên bà đã dắt theo con gái năm tuổi là Tần Tiện, cùng phu nhân Định Quốc công là Lam thị và hai a hoàn, đứng xếp hàng chờ ở cách bụi cỏ tranh không xa từ rất sớm. Lam thị bị xích chung một sợi xiềng với bà nên cũng phải đi cùng.
Thấy nhóm Tô Họa đi ra, bà vội vàng nắm tay Tần Tiện, dẫn cả nhóm tiến lên.
Nhưng đúng lúc Tô Họa đi ngang qua, bà bỗng khựng lại, cất tiếng gọi: “Ngũ cô nương nhà họ Tô, đợi một chút!”
Tô Họa không ngờ có người đột nhiên gọi mình, ngơ ngác quay lại, liền thấy Dung thị đã ngồi xổm xuống, vốc một nắm đất rồi nhanh tay quệt mấy cái lên áo tù của nàng.
“Sau này làm gì cũng phải cẩn thận.”
Chưa kịp để Tô Họa hiểu chuyện gì, Dung thị đã ném lại một câu rồi quay người dẫn cả nhóm chui vào bụi cỏ tranh.
Hành động ấy khiến Tô Họa hoàn toàn không hiểu ra sao. Nàng cúi đầu nhìn xuống người mình.
Chỉ nhìn một cái đã khiến nàng giật mình.
Trên áo tù của nàng chẳng biết từ lúc nào lại dính một vệt mỡ.
Rõ ràng đó là nước mỡ từ chiếc bánh bao thịt nàng vừa ăn ban nãy nhỏ xuống. Suýt nữa nàng đã sơ ý rồi.
“Hoạ Nhi!”
“Ngũ muội, áo tù của muội kìa!”
Thẩm Kiều Kiều và Tô Tự Cẩm thấy động tác kì lạ của Dung thị, sau đó cũng phát hiện vệt mỡ trên áo tù của Tô Họa, sợ đến tái cả mặt.
Tô Họa vội vốc thêm một nắm đất, quệt lên những chỗ khác trên chiếc áo tù màu trắng để vết bẩn loang ra đều hơn, khiến vết bẩn kia không còn nổi bật nữa.
Làm xong, nàng mới thở phào nhẹ nhõm: “May mà phu nhân Quốc công nhắc nhở, chắc bà ấy sẽ không nói ra đâu.”
Nghĩ đến câu “làm việc phải cẩn thận” mà Dung thị vừa nói, trong lòng Tô Họa không khỏi chấn động.
Trên con đường lưu đày này, ai nấy đều tự lo cho thân mình còn chưa xong. Không ngờ trong hoàn cảnh như vậy, Dung thị vẫn còn nghĩ đến việc giúp người khác.
Tô Họa đoán rằng Dung thị ra tay giúp mình là vì hai phủ Quốc công gặp họa đã liên lụy đến nhà họ Tô, có lẽ ít nhiều gì trong lòng bà sẽ cảm thấy áy náy.
Nàng đoán cũng không sai.
Đúng là Dung thị nghĩ như vậy thật.
Hơn năm trăm phạm nhân bị lưu đày ở đây, đều là vì dính dáng đến hai nhà họ Tần và họ Tề mà bị vạ lây.
Dù hai nhà Tần, Tề bị Hoàng đế vu oan hãm hại, nhưng nói cho cùng vẫn là vì công lao của hai nhà bọn họ quá lớn, lấn át cả hoàng quyền nên mới chuốc lấy tai họa.
“Cớ gì còn phí công giúp nó? Chết đi chẳng phải càng tốt hơn sao? Chết rồi là xong hết. Sống lay lắt như thế này còn có ý nghĩa gì nữa đâu?” Phu nhân Định Quốc công Lam thị đang ngồi thẫn thờ như người mất hồn, bỗng quay đầu nhìn Dung thị, ánh mắt trống rỗng hỏi.
Dung thị nghe Lam thị đột nhiên lên tiếng thì mí mắt khẽ giật, cau mày nói: “Sao tỷ lại nghĩ sống là vô nghĩa? Ta sống là vì mấy đứa con của phu quân. Còn tỷ, sao tỷ không thể sống tiếp vì giọt máu duy nhất của phu quân mình?”
Người biểu tỷ này của bà đã tận mắt nhìn thấy phu quân của mình bị lột da nhồi cỏ, không chịu nổi cú đả kích ấy nên cả người gần như đã hoàn toàn sụp đổ.
Lam thị không những muốn chết, mà còn không ngừng khuyên tất cả mọi người cùng chết theo.
Nếu sau khi xảy ra biến cố Lam thị không bị xiềng xích khóa chặt, Dung thị tin chắc rằng bà ta đã sớm tìm đến cái chết rồi.
Vì sợ Lam thị vẫn chưa thoát ra khỏi những suy nghĩ tiêu cực đó, Dung thị lại khuyên thêm một lần nữa: “Người chết thì không thể sống lại. Vì Tề Lâm, vì giọt máu duy nhất mà phu quân tỷ để lại, tỷ vẫn nên cắn răng sống tiếp đi.”
Bà cũng đã tận mắt chứng kiến phu quân của mình bị lột da nhồi cỏ. Thậm chí vì quá sợ hãi, thai nhi trong bụng bà còn liên tục cử động, quẫy đạp không ngừng. Lúc này, trong số hơn năm trăm phạm nhân bị lưu đày có mặt ở đây, người hoảng sợ và đau khổ nhất có lẽ chính là bà.
Nhưng những người khác còn có thể mặc sức trút ra nỗi tuyệt vọng trong lòng, còn bà thì không thể.
Vì đứa con trong bụng và hai đứa con khác, bà buộc phải cắn chặt răng sống tiếp.
…
Năm người Tô Họa trở lại nơi đám phạm nhân đang nghỉ chân thì thấy đám sai dịch đã bắt đầu phát bánh bột ngô, đồng thời ra lệnh cho phạm nhân xếp hàng xuống sông múc nước uống.
Theo lẽ thường, nước sông không nên uống sống, phải đun sôi rồi mới uống. Nhưng đối với các phạm nhân bị lưu đày mà nói, có nước để uống đã là may mắn lắm rồi, nào còn tư cách mà kén cá chọn canh.
Để tránh khiến người khác nghi ngờ, Tô Họa dẫn bốn người còn lại đến nhận phần bánh bột ngô của mình trước, sau đó cầm bát gỗ đi xếp hàng xuống sông múc nước.
Không biết có phải nàng cực kỳ có duyên với hai phủ Quốc công hay không. Vừa mới gặp Dung thị và Lam thị xong, quay đầu một cái đã lại gặp Tần Túc và Tề Lâm bên bờ sông.