Mái tóc bạc của ta khẽ run, ta vô thức khép chặt đôi chân, hai đùi đầy đặn bọc trong tất chân khẽ cọ xát vào nhau. Nơi bí mật được "Thanh Ly Huyễn Tâm Quyết" nuôi dưỡng cực kỳ nhạy cảm lặng lẽ rỉ ra giọt ẩm ướt nóng hổi.
Nếu là ta, ta nhất định sẽ tận hưởng sự khuất nhục và kɧoáı ©ảʍ tột cùng trước. Khi chúng tưởng rằng ta đã hoàn toàn sụp đổ, ta sẽ dùng thế lôi đình phản sát khiến lũ súc sinh đó trước khi chết phải tận mắt nhìn thấy ta biến từ món đồ chơi của chúng lại thành vị thần nữ cao cao tại thượng.
Ta sẽ không ngu ngốc chết đi như Thanh Lan tỷ đâu.
Ta cúi đầu nhìn bộ trang phục vừa mang vẻ tiên khí vừa hơi hở hang được chuẩn bị kỹ lưỡng. Thanh Ly Thánh nữ mạnh mẽ xinh đẹp, vạn người kính ngưỡng sắp đích thân thảo phạt đám ác đồ kia rồi. Chúng sẽ đối xử với ta thế nào đây? Liệu có giống như Thanh Lan tỷ, đánh bại ta trước rồi mới điên cuồng lăng nhục không?
Ta vận khởi huyền công, tiên tư trác tuyệt, bước chân ung dung nhảy ra khỏi cửa sổ rồi lao về phía Hắc Lang Trại. Gió thổi tung vạt áo sa của ta, lộ ra những mảng thịt đùi trắng ngần và bàn chân đầy đặn bọc trong tất chân, gót giày cao vẽ nên đường cong ưu nhã giữa không trung.
Giang hồ truyền tai nhau rằng Thanh Ly Thánh nữ đi đến đâu, tà ma dạt ra, chính đạo phấn chấn.
Hắc Lang Trại, ta tới đây.
…
Trấn dân đã sớm đứng chờ ở cửa trấn với ánh mắt mong đợi. Thấy ta từ trên trời hạ xuống như tiên nữ, tất cả mọi người quỳ rạp xuống đất, xúc động đến mức nước mắt lưng tròng.
"Thanh Ly Thánh nữ! Thánh nữ cuối cùng cũng tới rồi!"
"Thánh nữ ra tay, Hắc Lang Trại tất diệt! Chúng ta được cứu rồi!"
Ta khẽ giơ tay, giọng nói mang theo sức mạnh an ủi lòng người: "Chư vị không cần đa lễ. Bản Thánh nữ chuyến này nhất định sẽ quét sạch Hắc Lang Trại, trả lại thái bình cho mọi người."
Nói xong, mũi chân ta khẽ điểm trên đôi giày cao màu bạc, thân hình như luồng sáng lướt đi xa, phía sau là tiếng cảm tạ vang dội như sóng trào của trấn dân.
Độ cong nơi khóe môi ta ngày càng rõ rệt.
Hắc Lang Trại… ức hiếp dân lành, làm điều ác đức.
Nghe qua có vẻ đúng là nơi mà ta thích nhất.
…
Màn đêm dần buông xuống, mũi chân ta khẽ điểm trên đôi giày cao màu bạc, thân hình như luồng sáng lướt qua quan đạo. Ta không vội vàng xông thẳng vào Hắc Lang Trại mà theo lệ thường trong giang hồ, tìm một nơi dừng chân trước để nghe ngóng tin tức.
Phía trước xuất hiện một khách điếm đèn đuốc sáng trưng, trước cửa treo hai chiếc lồng đèn đỏ đung đưa trong gió đêm hắt ánh sáng lên tấm bảng "Khách quan mời vào" trông cực kỳ nổi bật.
Ta khẽ nheo đôi mắt phượng, tiên tư trác tuyệt đáp xuống trước cửa tiệm, vạt áo sa khẽ tung bay lộ ra mảng thịt đùi trắng ngần và bàn chân đầy đặn bọc trong lớp tất chân màu da người.
"Thánh nữ giá lâm, ŧıểυ nhân không kịp đón tiếp từ xa!"
Tên ŧıểυ nhị là một gã gầy gò, mặt dơi tai khỉ, dường như đã biết trước ta sẽ tới, vừa thấy ta bèn tươi cười hớn hở nghênh đón, lưng khom xuống gần như sát đất. Ánh mắt hắn lướt nhanh qua đôi gò bồng đảo khủng được che đậy hờ hững sau lớp áo sa rồi vội vàng cúi đầu, giọng nói nịnh nọt: "Tiên giá Thánh nữ quang lâm, ŧıểυ điếm thật vẻ vang! Mau mau, mời người vào trong, lên nhã gian chữ Thiên tốt nhất!"
Ta thong thả mở lời: "Bản Thánh nữ muốn đến Hắc Lang Trại trừ ác, ông chủ có tin tức gì gần đây không?"