Chỉ là có lẽ vì đã nguội, hương vị không còn khiến người ta thích thú như lúc đầu. Cô ăn tạm cho xong rồi rời khỏi nhà hàng.
Kế hoạch ban đầu là đi dạo trung tâm thương mại tiêu tiền cũng đành bỏ dở. Thời đại này nhịp sống chậm thật nhưng lại quá dễ gặp người quen.
Theo thói quen, cô giơ cổ tay trái lên định xem giờ, lúc này mới nhớ ra nguyên chủ không có đồng hồ.
Mà chiếc đồng hồ của mẹ ruột nguyên chủ, hiện giờ đang nằm trên cổ tay của mẹ kế Lý Hồng Hạnh.
Nói thật, cô cảm thấy người đáng được trùng sinh nhất... chính là mẹ ruột của nguyên chủ.
Trên đường, cô chặn một chú trung niên đeo đồng hồ hỏi giờ, biết được thời gian vẫn còn sớm.
Thế là cứ lững thững đi dạo, không mục đích. Vừa đi vừa dừng lại trong thành phố này, lặng lẽ cảm nhận phong cảnh rất khác của Thượng Hải những năm 70.
...
Mãi đến gần tối, Tô Miểu Miểu mới ung dung tản bộ về nhà.
Đi ngang qua cánh cổng sắt lớn chạm hoa văn trước cửa, cô lại một lần nữa thầm cảm thán căn nhà này thật tốt. Đến cả ở hậu thế, cô cũng chưa từng sống trong một căn nhà như thế này...
“Mày còn dám về à?”
Vừa bước vào cửa, một chiếc dép bay thẳng về phía trán. Tô Miểu Miểu bình tĩnh nghiêng đầu tránh được, ánh mắt chuyển sang Tô Cường đang tức đến hổn hển.
Rốt cuộc là chuyện gì đã chọc cho ông ta tức giận đến mức này?
Xem ra là cố tình đợi cô về.
“Đây là nhà của con, sao con lại không dám về?” Tô Miểu Miểu nhìn Tô Cường với ánh mắt đầy ẩn ý.
Cô nói hoàn toàn là sự thật. Căn nhà này, xét từ bất kỳ góc độ nào cũng đều là của nguyên chủ. Ngay cả trên giấy chứng nhận quyền sở hữu cũng ghi tên nguyên chủ!
Không phải vì người bố tồi này lương tâm thức tỉnh mà không muốn đổi tên sang mình, mà là vì trong thời đại đặc biệt này, nếu căn nhà không đứng tên nguyên chủ thì đã sớm bị thu hồi sung công rồi.
Dù sao thì mẹ ruột và ông ngoại ruột của nguyên chủ đều hy sinh vì công vụ, ông ngoại còn là nhà nghiên cứu cấp quốc gia. Cả gia đình chỉ còn lại nguyên chủ là dòng máu duy nhất... thân phận ấy tự nó đã là một lớp lá chắn tự nhiên!
Chưa kể nếu không có nguyên chủ, họ hàng bên nhà ngoại cũng tuyệt đối không cho phép một gã con rể ở rể chiếm lấy nhà của người ta...
“Mày...”
Rõ ràng Tô Cường cũng nghĩ đến điều này, liền đổi chủ đề: “Hôm nay có phải mày ra ngoài nói bậy bạ gì rồi không?”
“Nói gì cơ?”
“Có phải mày đi nói lung tung rằng công việc của dì mày là của Tiền Thiển không?” Tiền Thiển chính là tên của vợ trước ông ta.
Chiều nay ở trong xưởng đã có không ít người bóng gió hỏi han ông ta, hỏi có phải đã đem công việc của vợ cũ cho vợ hiện tại hay không.
Chậc chậc chậc, đúng là cao tay, người bình thường thật sự không nghĩ ra được...
Những ánh mắt mỉa mai kín đáo đó khiến cả buổi chiều ông ta chẳng ngẩng đầu lên nổi.
Tô Miểu Miểu nhướng mày. Thím Vương đúng là quá đắc lực rồi, tin tức truyền nhanh như vậy, đã lọt tới tai người bố tồi này rồi sao?
Cô liếc nhìn người mẹ kế đang ngồi trên ghế sofa bên cạnh, yên lặng lau nước mắt. Phải nói là, người đàn bà vẫn còn phong vận này, lúc khóc trông cũng khá đẹp?
Còn có hai cậu bé song sinh mập mạp đang ngồi hai bên mẹ ruột mình trong tư thế bảo vệ, trợn mắt tức tối nhìn cô.