“Không phải con!” Nguyên chủ kịch liệt phản đối.
“Không phải mày thì là ai? Chẳng lẽ chị mày tự đánh mình? Tao thấy mày giờ sao mà độc ác thế, ra tay cũng nặng nữa. Giờ mày cũng xả giận rồi, chuyện này cứ quyết vậy đi.”
Dứt lời, ông ta bế hai đứa nhỏ ra ngoài.
Lý Liên Liên quay lại nhìn nguyên chủ, ánh mắt tràn đầy khiêu khích.
Mẹ kế thì làm ra vẻ đau lòng: “Miểu Miểu à, dì cũng là bất đắc dĩ thôi... Dù gì Liên Liên cũng là con ruột của dì, dì không thể khoanh tay đứng nhìn nó chịu khổ... Nhưng dì cũng đâu phải không thương con.”
“Để con đỡ vất vả khi xuống nông thôn, dì đã bỏ tiền ra đổi nơi khác cho con. Là vùng Đông Bắc đó, nghe nói có nửa năm là chẳng phải ra đồng chỉ ở nhà nghỉ ngơi...”
Có lẽ thấy lần này Miểu Miểu không dễ dụ như trước, mẹ kế cũng không nói thêm gì. Bà ta sửa lại quần áo, chỉnh trang lại dáng vẻ đoan trang rồi quay người bước lên lầu.
Dù sao thì con bé này cũng đã bị họ nuôi đến mức phục tùng vô điều kiện, bà ta không tin nó dám làm gì.
Quả nhiên đến bữa tối, cả nhà ngồi quanh bàn ăn với mâm cơm phong phú hơn hẳn mọi ngày.
Mẹ kế ngồi xuống giả bộ lo lắng, đưa mắt nhìn quanh rồi khẽ nhíu mày: “Ông à, hay để tôi đi gọi Miểu Miểu xuống ăn cơm? Có khi nó vẫn còn giận tôi...”
“Ngồi xuống! Gọi gì mà gọi, ăn cơm cũng phải có người đi mời, nghĩ mình là ai chứ? Thích ăn thì ăn, không ăn thì nhịn. Đói chết cũng đáng đời.”
Ông Tô chẳng buồn che giấu sự khó chịu. Ông ta không muốn vừa ăn cơm vừa nhìn cái bản mặt sưng sỉa kia. Bao năm qua ông ta đã phải nhún nhường cô đủ rồi.
Nhìn ra ngoài xã hội xem, bố người ta đối với cái đứa con gái chẳng mang lại giá trị gì kia thì toàn một mệnh lệnh là phải làm ngay, đâu có ai chiều như ông ta? Vậy mà cô còn chẳng biết điều.
“Ăn cơm đi!”
Bên trong phòng, Tô Miểu Miểu nghe tiếng ông ta cố tình cao giọng gọi, trong lòng đang ngập tràn mong chờ liền như bị ai đó đẩy xuống vực sâu, toàn thân lạnh toát.
Nhìn đôi tay thô ráp biến dạng vì bao năm làm việc nặng, lại nghĩ đến làn da trắng mịn của cô chị cùng bố khác mẹ...
Lần đầu tiên trong đời, cô thực sự suy nghĩ nghiêm túc về vị trí của mình trong cái nhà này.
Nghe âm thanh ngoài phòng khách từ náo nhiệt đến lặng ngắt, rồi hoàn toàn chìm vào im lặng, còn cánh cửa phòng cô thì từ đầu đến cuối chưa từng có ai gõ vào...
Nguyên chủ cứ thế, như bị trừng phạt ngồi yên không nhúc nhích cho đến tận nửa đêm. Trong đầu chỉ có một suy nghĩ mình chẳng khác gì một trò hề. Và rồi chỉ một phút nghĩ quẩn, cô đã từ bỏ tất cả...
Cũng chính giây phút đó, Tô Miểu Miểu người từng sống sót mạnh mẽ giữa tận thế, đã xuyên đến đây.
Nói thật, cô hoàn toàn không vui vẻ gì với việc này cả.
Cuộc sống ở tận thế đúng là khắc nghiệt nhưng những ngày khốn khó nhất cô cũng đã vượt qua rồi.
Cô đã tự mình vươn lên, từ một kẻ bé nhỏ không ai để mắt trở thành người mạnh đến mức cả xác sống lẫn con người đều không dám đụng vào.