Năm 1972, trên một con đường vắng vẻ bên ngoài trường trung học số 1 Khoa Thành thuộc huyện Thọ Dương.
“Đồng chí Diệp…” Lục Chiêu nhìn gương mặt xinh đẹp của Diệp Văn Xu, làn da trắng trẻo dần đỏ lên: “Cái này tặng em, váy kiểu mới nhất ở huyện.” Anh ta đưa túi vải trong tay ra trước mặt Diệp Văn Xu, tim đập càng lúc càng nhanh.
Diệp Văn Xu chỉ liếc qua túi vải mà không nhận, gương mặt xinh đẹp có vẻ mất kiên nhẫn: “Đồng chí Lục, nếu không có việc gì thì tôi về lớp trước.”
Nếu không phải Lục Chiêu là người có điều kiện gia đình tốt nhất trong số những kẻ theo đuổi cô, lại còn là một trong số ít người đã sớm có công việc ổn định trong lớp thì Diệp Văn Xu chẳng buồn nghe anh ta nói gì.
Chỉ tổ ảnh hưởng đến hình tượng và danh tiếng của cô: “Đồng chí Diệp, em không thích kiểu này sao? Vậy lần sau anh mua thêm vài cái cho em chọn được không?” Lục Chiêu có chút thất vọng và sốt ruột. Nhìn gương mặt rực rỡ như hoa đào của cô, khát vọng trong lòng anh ta càng mãnh liệt.
“Đồng chí Lục, xin giữ khoảng cách. Mấy cái váy đó, tuần trước anh trai tôi đã mua cho tôi rồi.”
Diệp Văn Xu đẩy Lục Chiêu ra, làn da cô trắng mịn như ngọc, vẻ kiêu căng càng khiến lòng người khác ngứa ngáy.
Chỉ vài bộ quần áo thôi, cô không thèm để mắt.
Bố Diệp Văn Xu là cán bộ ở cục dân chính, mẹ làm việc ở ủy ban khu phố. Diệp Văn Xu cũng được cưng chiều nên không hề thiếu những thứ này.
Cô không muốn vì chút lợi lộc nhỏ mà làm bẩn bản thân. Cảm nhận ánh mắt dính chặt đầy si mê của Lục Chiêu, Diệp Văn Xu có chút chán ghét xoay người định rời đi.
“Đồng chí Diệp, sắp tốt nghiệp rồi, em đã có chỗ làm chưa?” Dường như nhận ra câu nói này có chút không ổn, Lục Chiêu vội vàng bổ sung: “Ý anh là trong tay anh vừa hay có tin về công việc ở hợp tác xã cung tiêu, không biết em có cần không?”
Diệp Văn Xu nhướng mày, đưa mắt nhìn sang, chỉ hành động đơn giản thôi cũng toát lên vẻ đẹp không ai sánh bằng: “Hợp tác xã cung tiêu à?”
Cô đã suy tính tới rồi. Bố của Lục Chiêu là cục trưởng cục công an, mẹ anh ta làm ở hợp tác xã cung tiêu thành phố.
Có tin nội bộ như vậy cũng không lạ. Mà bây giờ sắp tốt nghiệp, nếu không tìm được việc thì phải xuống nông thôn hoặc kết hôn.
Tuy nhà họ Diệp điều kiện không tệ nhưng có tới sáu người con, hơn nữa anh trai song sinh của cô và em trai kém một tuổi cũng chưa có việc.
Bố mẹ đối xử tốt với cô nhưng Diệp Văn Xu không ngây thơ đến mức nghĩ rằng họ sẽ nhường công việc cho cô, để con trai trong nhà phải xuống nông thôn.
Khả năng lớn hơn là dùng nhan sắc của cô đổi lấy một cuộc hôn nhân tốt, giữ cô lại thành phố để tạo ra giá trị lớn hơn.
Nhưng Diệp Văn Xu không muốn bị động như vậy. Mấy ngày nay cô vẫn luôn dò hỏi tin tức về công việc.
Hơn nữa, nếu đã phải kết hôn thì cô cũng chọn người tốt nhất trong phạm vi có thể, ngoại hình, gia thế hay tính cách đều không thể kém.
“Đúng vậy, là công việc ở hợp tác xã cung tiêu thành phố.” Thấy Diệp Văn Xu động lòng, ánh mắt Lục Chiêu sáng lên.
“Nhưng tôi không nghe nói hợp tác xã đang tuyển người…” Diệp Văn Xu nhíu mày, giống đang nghi ngờ. Gương mặt xinh đẹp rực rỡ thế nhưng ánh mắt lại vô cùng lạnh nhạt.
Ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người cô, Lục Chiêu vô thức tiến lại gần vài bước, mang theo chút áp bức: “Là mẹ anh định nghỉ, muốn để lại cho người thân trong nhà, đồng chí Diệp em thấy…”
“Xoẹt!”
Đột nhiên có một tia chớp xé ngang bầu trời, ánh chớp chiếu sáng nửa bầu trời và cả gương mặt của Diệp Văn Xu.
Hai người đều giật nảy mình nhưng Diệp Văn Xu lại hiểu rõ ý của Lục Chiêu.
Đúng là một kẻ hèn hạ hay giở trò tính toán.
“Ầm!” Một tiếng sấm vang lên, lại có tia sét xé toạc bầu trời.
[Thời niên thiếu Lục Chiêu thuận buồm xuôi gió nhưng không ngờ có một ngày gia đình sa sút, cả nhà bị đưa đến vùng Tây Bắc. Vợ là Diệp Văn Xu bị giấu giếm và liên lụy, lòng sinh oán hận rồi cuối cùng tự sát ở Tây Bắc.