Ngay cả hương bạch lan thanh mát cũng dường như nhuốm thêm một mùi vị khác.
Ăn tối xong, Diệp Văn Xu về phòng liền dùng chìa khóa mở ngăn kéo. Sau đó, cô lấy từ ô nhỏ bên phải ra vài cây bút máy mình không dùng. Những cây bút này đều do Diệp Văn Trì tặng, chỉ là có cái quá cồng kềnh, nhìn hơi xấu nên Diệp Văn Xu không dùng, cứ để góc ngăn kéo phủ bụi.
Chọn một cây thân đen toàn bộ, trông như loại dành cho nam giới, Diệp Văn Xu mở nắp kiểm tra một lượt, xác nhận không có vấn đề rồi dùng khăn giấy lau qua, đặt lên mặt bàn.
Đây là bút máy ngòi iridium của Tân Dân, ở hợp tác xã cung tiêu bán bảy hào năm xu, đem tặng bố cũng không quá nổi bật. Vừa không làm lộ bản thân, lại thể hiện được lòng hiếu thảo. Dù sao tiền mừng tuổi mỗi năm tích góp lại cũng đủ mua cây bút này.
Quyết định xong, Diệp Văn Xu đặt bút vào chiếc giỏ mây hoa bạch lan bên cạnh, rồi kéo ngăn lớn bên trái ra. Bên trong bày đầy đủ các loại chai lọ, bên cạnh còn có vài hộp kem tuyết hoa và son môi. Mà tất cả những thứ này cũng đều do Diệp Văn Trì tặng, thậm chí mấy chai lọ và son môi còn là anh trao tự tay làm.
Theo lời Diệp Văn Trì, đó chỉ là mấy món đồ nhỏ anh tiện tay làm lúc rảnh, anh trai gọi chung chúng là mỹ phẩm chăm sóc da. Sữa dưỡng, mặt nạ, sáp tóc, tẩy tế bào chết, sữa dưỡng ẩm làm trắng… mỗi thứ đều có công dụng riêng.
Lúc Diệp Văn Trì đưa những thứ này cho cô, Diệp Văn Xu từng nghi ngờ sâu sắc rằng anh trai muốn âm thầm đầu độc mình. Thậm chí còn nghĩ liệu anh có phải không muốn giả vờ nữa, định trực tiếp lộ bộ mặt thật rồi ngả bài hay không.
Có lẽ ánh mắt nghi ngờ và đề phòng của cô lúc đó quá rõ ràng, Diệp Văn Trì chỉ lặng lẽ nhìn cô một lúc lâu. Sau đó, ngay trước mặt Diệp Văn Xu, anh trai cắn một đoạn son môi rồi nuốt xuống.
Nhìn cái miệng đỏ rực và gương mặt gần như không biểu cảm đó, Diệp Văn Xu lặng lẽ đè nén sự nghi ngờ lại. Sau đó âm thầm quan sát một thời gian, thấy Diệp Văn Trì cũng dùng để bôi tay, lại lén thử trên đứa em trai thứ ba lúc đó còn nói chưa sõi, xác nhận không có vấn đề, Diệp Văn Xu mới bắt đầu sử dụng.
Phải nói là hiệu quả đúng là tốt hơn kem tuyết hoa, làn da trắng mịn mềm mại hiện tại của cô không thể thiếu công lao của những sản phẩm này. Chỉ là sau đó, Diệp Văn Trì tuy Văn Xuờng xuyên tặng sữa dưỡng cho cô nhưng son môi thì không tặng thêm lần nào nữa.
Vì thế đến giờ, Diệp Văn Xu vẫn chỉ có ba cây rưỡi son môi ban đầu, bởi một cây đã bị Diệp Văn Trì cắn mất một đoạn. Diệp Văn Xu rất ghét, muốn vứt đi nhưng không chịu nổi việc Diệp Văn Trì thỉnh thoảng lại nổi hứng kiểm tra. Vì đống chai lọ này, cô chỉ đành giữ lại cây son, rồi ném vào góc cho phủ bụi.
Làm xong một lượt dưỡng da, cuối cùng Diệp Văn Xu lấy kem tuyết hoa bôi tay, nhìn mình trong gương. Dù có lúc cô thực sự không thể hiểu nổi suy nghĩ của tên điên Diệp Văn Trì nhưng về cơ bản vẫn nắm được quy luật hành vi của anh trai. Thực ra Diệp Văn Trì cực kỳ tự luyến, mức độ hài lòng với bản thân gần như đạt đỉnh, cho rằng người khác hoàn toàn không xứng cùng một tầng với mình.
Cho nên anh trai đối với gương mặt giống mình của cô cũng mang theo sự chiếm hữu bệnh hoạn.
“Hừ.” Diệp Văn Xu nhìn vào gương, khẽ hừ lạnh, đưa tay chạm vào mặt mình, nhẹ nhàng cong môi nở nụ cười nhưng lại khiến người ta rung động đến tận đáy lòng. Nhưng… cũng không tệ, đúng không?
Cuối cùng, Diệp Văn Xu ném hộp kem vào ngăn, khóa lại, quay người lên giường.
…
Hôm sau, Diệp Văn Xu vẫn ngoan ngoãn đến trường, hiện tại cô có việc quan trọng và kế hoạch riêng của mình. Bạn cùng bàn Điền Cầm vẫn vô tư như cũ nhưng trong lớp lại náo nhiệt hơn nhiều. Một số học sinh biết mình sắp phải xuống nông thôn bắt đầu trở nên tích cực, lôi kéo những người còn do dự cùng đi.