Thập Niên 70, Mỹ Nhân Độc Ác Rơi Vào Tầm Ngắm Của Kẻ Điên Cuồng

Chương 16

Trước Sau

break

Cô thật sự không ngờ, những tội ác được viết trong truyện về nhà họ Ngô lại nhanh chóng hiện ra rõ ràng đến vậy trước mắt mình.

“Đồng chí Diệp, cây đào đó là bố tôi tự tay trồng, quả vừa to vừa ngọt, tôi lấy hai quả cho cô nếm thử nhé.”

Ngô Phong chú ý tới biểu hiện của Diệp Văn Xu, tưởng cô hứng thú với đào, lập tức hăng hái chạy vào nhà lấy mấy quả đào đã hái sẵn. Diệp Văn Xu nhìn quả đào đỏ au trước mặt, lại nghĩ đến đoạn xương trắng đang nằm trong không gian, biểu cảm thoáng chốc trở nên cứng đờ.

“Tôi không thích ăn đào, nhà cậu có chỗ nào rửa tay không? Lúc nãy tôi sờ vào cây nên tay dính chút bụi.”

“Bên giếng nước có thể rửa, mở vòi là được.”

Ngô Phong có chút thất vọng thu lại quả đào, bảo một nữ đồng chí dẫn Diệp Văn Xu ra bên giếng, rồi gọi những người còn lại vào nhà. Nữ đồng chí mở vòi nước, cầm ống dẫn hướng xuống đất, Diệp Văn Xu ngồi xổm, để dòng nước xối lên tay.

Cô nhớ đến tầng hầm của nhà họ Ngô trong truyện, trong lòng bắt đầu suy đoán vị trí có thể tồn tại.

Diệp Văn Xu định thử ở giếng nước, cùng lắm cũng chỉ lấy được chút nước, cô không tin nhà họ Ngô lại biến thái đến mức dưới giếng dùng để ăn uống cũng có xương người.

Tâm niệm vừa động, cô thử dò xuống phía dưới giếng. Ngay giây tiếp theo, mấy thỏi vàng đã xuất hiện trong không gian của cô.

“Trời…” Diệp Văn Xu giật mình đứng bật dậy, trong lòng vừa không thể tin nổi, vừa có chút mơ hồ vì mọi thứ đến quá dễ dàng. Cô không ngờ, nhà họ Ngô lại giấu tầng hầm ngay dưới giếng nước!

“Rửa xong chưa?”

Nữ đồng chí nhìn cô một cái, ngồi xuống định tắt vòi nước.

Diệp Văn Xu không muốn bị nghi ngờ, gật đầu nói đã rửa xong, tiện tay vẩy nước: “Tôi lần đầu thấy giếng nước đấy, không ngờ nhà đồng chí Ngô lại có một cái.”

Diệp Văn Xu giả vờ tò mò đi quanh giếng nhìn ngó, cẩn thận cúi xuống nhìn vào trong, rồi nhanh chóng rụt lại.

“Sâu thật! Không thấy đáy luôn.”

“Ừ, tôi nghe đồng chí Ngô nói giếng này sâu hai mươi mét, vốn đào bảy tám mét là có nước rồi nhưng nhà họ muốn nước sâu hơn nên đào thêm.”

Nữ đồng chí cũng nhón chân nhìn xuống, tiện thể giải thích. Diệp Văn Xu gật đầu, trong lòng lập tức hiểu ra, cái giếng này rõ ràng là để che mắt người khác, bên dưới thực sự cất giấu bảo vật. Chỉ trong lúc nói chuyện vừa rồi, cô đã dò xuống mười mét nhưng chỉ lấy được nước.

Ngược lại ở khoảng năm mét lại có thể lấy được vàng, cùng với một số rương, bên trong toàn là đồ cổ và tranh chữ.

Diệp Văn Xu đoán tầng hầm nằm quanh khu vực giếng, hoặc giếng có lối thông xuống đó. Nhà họ Ngô đúng là quá gian xảo, ai mà nghĩ được họ giấu đồ sâu đến vậy.

“Tôi muốn rửa tay lại chút, vừa rồi chạm vào giếng lại bẩn rồi.”

Diệp Văn Xu nói xong liền tự mình ngồi xuống mở vòi nước, cầm ống xối lên tay. Nhưng thực chất là âm thầm thu lấy bảo vật của nhà họ Ngô, từ năm mét đến sáu mét, bảy mét, cho đến khi đầu óc căng lên đau nhức, trước mắt tối sầm mới dừng lại. Nữ đồng chí bên cạnh nhìn dáng vẻ rửa tay chậm chạp của cô, trong lòng có chút khó chịu, khẽ bĩu môi.

Đến khi Diệp Văn Xu rửa xong cùng cô ta vào nhà, sắc mặt cô ta vẫn không mấy dễ chịu. Nhưng Diệp Văn Xu đã không còn tâm trí để ý, lúc này cô vừa hồi phục lại một chút, đang ngẩn người nhìn đống vàng chất thành đống trong không gian.

Ngoài vàng còn có hơn chục cái rương lớn, trong đó có hai rương toàn là tiền đại đoàn kết. Số còn lại không phải vàng bạc trang sức thì cũng là đồ cổ tranh chữ, khiến tim cô đập thình thịch không ngừng.

Đến mức người xung quanh nói gì cô cũng không nghe thấy, chỉ có thể cố kìm nén kích động, hòa vào đám đông rồi cùng mọi người rời đi. Không hề gây chú ý, cũng không có bất kỳ hành động khác thường nào.

Mãi đến khi về nhà, đầu óc Diệp Văn Xu vẫn còn choáng váng. Cô khóa cửa, đóng cửa sổ, kéo rèm lại, rồi trực tiếp tiến vào không gian. Cô đưa tay cầm một thỏi vàng, nặng chừng nửa ký, bề mặt nhẵn bóng không chút tạp chất.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương