Gần như ngay lập tức, cô hiểu ra đó là một thư viện hoàn chỉnh, là kỳ ngộ thuộc về Diệp Văn Trì. Vì vừa rồi cô làm anh bị thương, tay dính máu của anh, nên không gian đã chia sẻ thư viện đó cho cô.
Đây chính là công dụng lớn nhất của không gian có thể chia sẻ mà không ai phát hiện ra điều bất thường. Dù ban đầu không gian trông trống trải, đơn điệu nhưng thực ra lại có tác dụng cực kỳ đặc biệt.
Diệp Văn Xu cố kìm nén kích động, đi một vòng quanh bên ngoài thư viện, xác nhận không có gì bất thường mới quay lại chỗ chum nước. Cô dùng khăn giấy thấm nước lau sạch vết máu trên mặt, làm sạch xong thì dừng lại.
Cô không muốn vì vết thương lành quá nhanh mà khiến Diệp Văn Trì nghi ngờ. Thậm chí cô còn nghi ngờ, với tính cách biến thái của anh, e rằng tốc độ hồi phục vết thương anh cũng muốn kiểm soát cho giống hệt.
Diệp Văn Xu đưa tay chạm lên mặt, ngẩng đầu nhìn về phía thư viện nhưng trong đầu lại nghĩ đến không gian của nữ chính Lâm Kiều Kiều. Hiện tại cô có thể chia sẻ thư viện của Diệp Văn Trì, vậy không gian của Lâm Kiều Kiều trong truyện, liệu cô cũng có thể chia sẻ?
Nghĩ đến siêu thị cỡ lớn trong truyện của Lâm Kiều Kiều, bên trong đầy ắp vật tư, nào là nước ngọt, gà rán, đồ ăn vặt cay…
Diệp Văn Xu cảm thấy nước miếng mình sắp chảy ra rồi.
Chiều hôm sau, Diệp Văn Xu rời trường, đến bệnh viện huyện. Vốn dĩ hôm qua cô định đi từ buổi sáng nhưng vì tối qua ở thư viện xem quá hăng, ngủ hơi muộn, thành ra cả buổi sáng đều gục trên bàn ngủ bù.
Sau khi xem xong thư viện, Diệp Văn Xu liền hiểu bài luận giúp Diệp Văn Trì có được công việc ở tỉnh thành được tạo ra như thế nào. Diệp Văn Trì là người xuyên không, có kiến thức tương lai, lại thêm những tài liệu học thuật tiên tiến này, có thể đưa ra những tri thức khiến thời đại hiện tại phải thán phục cũng là chuyện hợp lý.
Bây giờ Diệp Văn Xu thật sự tin rằng mấy món mỹ phẩm Diệp Văn Trì tặng cô chỉ là đồ anh ấy tiện tay làm lúc rảnh. Chỉ là hiện tại cô cũng đã có thư viện, đợi khi học hết kiến thức bên trong, thành tựu tương lai chắc chắn không thấp!
Bởi vì Diệp Văn Xu phát hiện, một khi bước vào thư viện thì sẽ tự động kích hoạt chế độ học tập, chỉ khi học đủ hai tiếng mới có thể ra ngoài. Nếu không, tối qua cô cũng không đến mức thức khuya như vậy. Đến bệnh viện, Diệp Văn Xu hỏi thăm sơ qua rồi đi đến phòng hậu cần, vừa hay gặp một y tá đi từ bên trong ra.
“Chào đồng chí, cho tôi hỏi đây là phòng hậu cần phải không?”
“Đúng rồi, cô có việc gì không?”
Nữ y tá kéo lại túi xách trên vai, nhìn Diệp Văn Xu với ánh mắt có chút nghi hoặc. Diệp Văn Xu tiến lên, mỉm cười nắm lấy tay cô ấy, từ trong túi lấy ra một nắm kẹo đặt vào lòng bàn tay đối phương.
“Đồng chí, tôi họ Diệp, chị tôi làm ở phòng thuốc của bệnh viện này, trước đây chị có nhắc đến công việc ở phòng hậu cần, nên tôi đến xem thử môi trường làm việc.”
Nữ y tá lập tức hiểu ra, cất kẹo vào túi, trên mặt cũng nở nụ cười: “Cô cũng đến vì công việc của bác Trương à? Hôm nay đã có mấy người tới rồi, ôi thôi! Không có cơ hội đâu!”
“Là sao? Không phải nói bác ấy sắp nghỉ hưu, định chuyển công việc cho…”
Diệp Văn Xu mở to mắt, có chút kích động, lặng lẽ tiến lại gần hỏi nhỏ.
“Ôi dào! Tin đồn thôi, bác Trương đúng là sắp nghỉ hưu nhưng chưa từng nói sẽ nhường việc. Người ta có con có cháu, sao không để lại cho người nhà?” Nữ y tá xua tay, vỗ nhẹ vai Diệp Văn Xu rồi lắc đầu rời đi.
Diệp Văn Xu không ngờ chuyện lại như vậy, vẫn chưa cam tâm, cô đi vòng quanh phòng hậu cần, hỏi thêm vài người mới biết đây chỉ là tin đồn thất thiệt. Trong lúc đó còn gặp một phụ nữ trung niên cũng đến hỏi việc, hai người nhất thời đều đầy thất vọng.