Diệp Văn Xu không ngờ mọi chuyện lại đến đột ngột như vậy. Trên mặt cô thoáng sững sờ nhưng trong lòng lại cười lạnh, liếc mắt đã nhìn thấu toan tính nhỏ của bố mình.
Bố của Thư Trì Yến là cục trưởng Cục Dân chính, là cấp trên trực tiếp của bố cô. Nếu chuyện hôn sự này thành, người được lợi lớn nhất chính là bố cô. Nhưng thực tế thì hoàn cảnh gia đình của Thư Trì Yến lại cực kỳ phức tạp.
Nói đơn giản là: bố ruột thiên vị, mẹ kế cay nghiệt, em trai em gái cùng cha khác mẹ được cưng như bảo bối, còn anh thì như mảnh ghép bị vứt bỏ. Nếu thật sự gả vào nhà họ Thư, e là chẳng hưởng được bao nhiêu phúc, mà những ngày yên ổn cũng chẳng có mấy.
Mẹ kế và đám em của Thư Trì Yến đều không phải dạng dễ đối phó. Nếu không, trong câu chuyện kia, cô cũng đã không chọn gả cho Lục Chiêu.
“Bố, con với đồng chí Thư cũng chỉ gặp vài lần lúc nhỏ thôi, chẳng có quan hệ gì cả. Bố đừng nói linh tinh, kẻo ảnh hưởng danh tiếng của con.”
Diệp Văn Xu nhíu mày, không hài lòng nhìn bố, giọng có chút trách móc nhưng lại mềm mại như đang làm nũng.
“Có gì đâu? Tiểu Thư điều kiện tốt như vậy, lại sống cùng một khu. Con lấy nó thì vẫn ở gần bố mẹ, còn có chúng ta hỗ trợ. Sau này sinh con, mẹ con cũng có thể chăm cho con.” Bố Diệp hoàn toàn không thấy có vấn đề gì. Trong mắt ông, đây là mối hôn sự hiếm có khó tìm. Kiểu “gần nước hưởng trăng trước” như thế này, có gì mà phải từ chối.
Nghe bố đã nói tới chuyện sinh con, Diệp Văn Xu khẽ mím môi, mặt đầy miễn cưỡng. Cô nghiêng đầu liếc sang em trai Diệp đang đứng xem kịch bên cạnh, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên gương mặt lạnh nhạt của Diệp Văn Trì, âm thầm đá anh trai một cái.
Diệp Văn Trì nhấc chân tránh ra, cúi xuống phủi nhẹ ống quần. Động tác chậm rãi, ung dung, giống như một thiếu gia phong độ.
Mẹ Diệp nhìn biểu cảm của Diệp Văn Xu là biết cô không ưng Thư Trì Yến, liếc nhìn chồng một cái rồi lên tiếng: “Giờ cứ tìm hiểu trước đã, sau đó để con bé xem thêm vài người nữa…”
“Không cần!” Diệp Văn Trì đột nhiên lên tiếng cắt ngang, giọng mang theo sự dứt khoát không cho phép phản bác, giống như một con sư tử sắp trưởng thành, khí thế đã bắt đầu lộ rõ: “Em gái còn nhỏ, chưa cần vội kết hôn. Theo con, chi bằng để thằng hai cố gắng thêm chút, thi đỗ cấp ba. Như vậy vừa không phải xuống nông thôn, nhà mình cũng không cần tính toán chi li như thế này.”
Diệp Văn Tài đang tưởng mình an toàn đứng xem, không ngờ lửa lại cháy sang người mình. Cậu ta vội bật dậy, sợ bố mẹ thật sự nghe theo lời anh trai: “Bố, mẹ, tình hình của con hai người còn không rõ sao? Cấp hai con còn phải học lại một năm mới tốt nghiệp, làm sao thi đỗ cấp ba được!”
“Đó là chuyện của cậu.” Diệp Văn Trì lạnh lùng liếc cậu ta một cái, ném cho Diệp Văn Xu một ánh mắt, rồi đứng dậy quay vào phòng.
Diệp Văn Xu cũng nhân cơ hội đứng lên, chào bố mẹ một tiếng rồi về phòng.
“Đúng là một lũ oan gia! Ba mẹ cũng không quản nổi các con nữa!”
Mẹ Diệp nhìn Diệp Văn Tài đáng thương đứng bên cạnh, bực bội phất tay, chỉ muốn mắt không thấy tâm không phiền. Về đến phòng, Diệp Văn Xu càng cảm thấy cấp bách phải tìm việc.
Cô không muốn bị động như hôm nay nữa. Sự khác biệt giới tính vốn có khiến cô trở thành người dễ bị bỏ qua nhất. Có một công việc, với cô không chỉ là kiếm sống, mà còn là để có thêm lựa chọn, có thêm quyền chủ động.
Chứ không phải như hôm nay, phải dựa vào Diệp Văn Trì để né tránh, chỉ đổi lấy chút thoát thân tạm thời. Diệp Văn Xu bực bội nằm xuống giường, âm thầm đếm những thỏi vàng chất đống trong không gian để bình ổn cảm xúc, rồi thở dài.
Hôm nay cô mượn thế của Diệp Văn Trì, không biết cái tên đáng ghét đó sẽ đòi lại thế nào nữa. Cô xoay người, trực tiếp tiến vào thư viện không gian, trong mắt bừng lên ý chí phấn đấu. Muốn mạnh thì phải dựa vào bản thân. Học! Học hết sức!