Diệp Văn Xu thấy vậy càng khó chịu, vừa xoa lưng đau vừa gọi với theo: “Mẹ, đó là cốc của con, mẹ lại dùng uống nước, nhớ rửa sạch rồi cất vào tủ cho con.”
“Đừng gọi mẹ là mẹ, mẹ phải gọi con là tổ tông mới đúng!”
Mẹ Diệp hừ một tiếng, nhìn bộ dạng sắp gây chuyện của cô mà đau đầu.
Miệng thì mắng nhưng tay vẫn nhanh chóng rửa sạch cái cốc. Diệp Văn Xu đứng phía sau nhìn chằm chằm, xác nhận không có vấn đề gì mới quay lại ngồi xuống.
Rửa xong cốc, mẹ Diệp đi ra vẩy tay, nhìn thấy chiếc ô đặt một bên mới chợt nhớ ra gì đó, vỗ trán một cái: “Con gái, mẹ hỏi con, anh con với em con đâu? Con về một mình à?”
Nhắc đến người anh trai song sinh kia, Diệp Văn Xu lập tức xụ mặt, khó chịu đáp một câu “Con không biết” rồi quay về phòng.
“Cái con bé này, càng lớn càng không nghe lời!”
“Ngày bé hai anh em thân nhau thế, lớn lên lại như kẻ thù.”
Mẹ Diệp còn định nói thêm nhưng nhìn cánh cửa đã đóng cùng tiếng sấm bên ngoài ngày càng lớn, bà vội cầm ô đi ra ngoài.
Trước khi đi còn dặn cô đừng chạy lung tung, nếu mưa thì nhớ đóng cửa sổ.
Diệp Văn Xu đáp một tiếng. Cửa sổ phòng cô hướng ra một cây bạch lan, mỗi mùa hè đến, cả căn phòng đều thơm ngát. Cô còn nài nỉ bố làm riêng một cái bàn học đặt sát cửa sổ, chỉ cần ngẩng đầu là thấy cành cây và những bông bạch lan đang nở.
Chỉ là vì bị tán cây che, ánh sáng hơi heo hắt. Trong bình hoa trên bàn cắm đầy hoa bạch lan cô tự hái, trong giỏ mây là những nụ hoa đã phơi khô, ngay cả đầu giường cũng treo một vòng bạch lan, tỏa hương dịu nhẹ.
Năm đó phân nhà trong khu tập thể, tầng này và căn này là mẹ Diệp bốc trúng, đến giờ bà vẫn lấy đó làm “chiến tích” để khoe.
Ngoài việc mùa hè hơi nhiều muỗi thì gần như không có khuyết điểm, còn hay có người đến xin bạch lan về làm túi thơm.
Diệp Văn Xu tiện tay lật mấy cuốn sách trên bàn, nghĩ đến cảnh tượng sau tia sét vừa rồi, lòng bỗng rối bời.
Nhà họ Diệp tổng cộng có sáu người con. Chị cả đã xuống nông thôn, chị hai lấy một cán bộ phòng tuyên truyền. Cô và Diệp Văn Trì là song sinh, phía dưới còn hai em trai.
Em trai thứ hai chỉ kém cô một tuổi, năm nay mười lăm. Em út vẫn học tiểu học, mới chín tuổi. Thực ra bố mẹ Diệp đều là kiểu người trọng nam khinh nữ điển hình. Hai đứa đầu là con gái khiến họ luôn cảm thấy mất mặt.
Cho đến khi sinh được thai long phượng là cô và Diệp Văn Trì, mẹ Diệp mới cảm thấy nở mày nở mặt.
Không biết là nhờ “ăn theo” Diệp Văn Trì hay vì bố mẹ muốn chứng minh điều gì đó mà Diệp Văn Xu lại cực kỳ may mắn, từ nhỏ đến lớn đều được cưng chiều.
Nhưng cô hiểu rất rõ, cuộc sống tốt đẹp này có điều kiện. Một là cô xinh đẹp, thông minh. Hai là cô ngoan ngoãn, hiểu chuyện.
Trong cái nhà này, chỉ những người biết tính toán mới sống tốt.
Ví dụ như chị hai Diệp Văn Phương, người chồng hiện tại do chị ấy “cướp” từ tay chị cả. Tài nguyên của nhà họ Diệp vốn có hạn, chăm người này thì không lo được người kia.
Một đối tượng tốt như vậy, trong thời gian ngắn chưa chắc tìm được người thứ hai.
Nghe nói nhà trai chỉ có một chị gái và một em gái, bố mẹ đều làm ở bệnh viện. Nếu không phải bố Diệp có quen biết, e rằng còn chẳng đến lượt họ đi xem mắt.
Thế nên cuối cùng chị cả ngây ngô không tranh không giành phải xuống nông thôn, còn chị hai ở lại thành phố, lại tiếp nhận công việc ở phòng thuốc bệnh viện của mẹ chồng, cuộc sống rất dễ chịu.
“Ầm!” Tiếng sấm lại vang lên, ngay sau đó là tiếng mưa rơi lộp bộp.
Cảm nhận hơi ẩm của mưa, Diệp Văn Xu vội đóng cửa sổ. Nhưng gió lớn bất ngờ thổi tới khiến cánh cửa sổ đập mạnh vào mu bàn tay cô.
“Xì…” Không biết bị xước ở đâu mà mu bàn tay nhanh chóng rỉ máu, giọt máu trượt xuống đúng vị trí nốt ruồi đỏ trên cổ tay.