Chỉ là khi nhìn thấy Diệp Văn Xu phía sau, cô ta mở to mắt kinh ngạc như đang xác nhận gì đó, nhìn lên đỉnh đầu cô mấy lần, rồi lộ vẻ vui mừng. Diệp Văn Xu thu hết biểu cảm kỳ lạ đó vào mắt, lặng lẽ ghi nhớ gương mặt cô ta, trực tiếp vòng qua hai người rời đi.
Nhưng vừa đi chưa xa, cô lập tức cảm nhận được không gian có biến đổi. Chỉ cần liếc qua, cô đã phát hiện mình mất mười hai thỏi vàng. Phải biết rằng, từ khi có cả đống vàng, mỗi lúc bực bội cô đều đem ra đếm.
Không chỉ nắm rõ số lượng, mà từng thỏi có vết gì cô cũng nhớ rõ.
Cùng lúc đó, Quách Nguyệt đứng trong cửa hàng bách hóa, cố gắng kìm nén sự kích động, nghe hệ thống thông báo.
[Đinh, chúc mừng ký chủ đã check-in thành công tại cửa hàng bách hóa, nhận được mỗi khu một gói quà lớn.]
[Đinh, chúc mừng ký chủ đã check-in thành công nhân vật then chốt, nhận được mười hai thỏi vàng. (Lưu ý: nhân vật này có thể check-in lặp lại!)]
[Vật phẩm đã được đưa vào ba lô, xin ký chủ nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ chính, đến thôn Hồng Quang check-in.]
Diệp Văn Xu mặt lạnh như băng, nhìn vào chỗ khuyết trong đống vàng trong không gian, gần như lập tức nghĩ đến cô gái kỳ lạ vừa rồi, đáy mắt lóe lên sát ý. Mất vàng không đáng sợ.
Điều cô lo là không gian của mình bị lộ. Bí mật kiểu này, chỉ khi một mình biết mới là an toàn nhất. Cô không muốn bị coi là quái vật rồi bị bắt nhốt vào tù.
Vì xảy ra chuyện ngoài ý muốn này, Diệp Văn Xu cũng không còn tâm trạng dạo chơi nữa, lập tức quay người định đuổi theo nữ đồng chí vừa rồi để âm thầm tìm hiểu thân phận của cô ta. Nhưng không ngờ, cô còn chưa kịp hành động thì Quách Nguyệt đã kích động chạy từ phía sau tới, nhiệt tình gọi cô lại.
“Này, đồng chí, đợi chút!” Dường như nhận ra sự đề phòng của Diệp Văn Xu, trên khuôn mặt tròn trịa của Quách Nguyệt nở nụ cười thân thiện, trông rất hoạt bát cởi mở: “Đồng chí đừng lo, tôi không phải người xấu, tôi tên là Quách Nguyệt, là nhân viên nhà máy nước tỉnh.”
Diệp Văn Xu nghe vậy càng cảnh giác hơn, trong lòng đoán ý đồ của cô ta. Nhưng trên mặt cô lại như đã thả lỏng, mang theo chút nghi hoặc, quen thuộc bày ra vẻ ngây thơ vô hại.
“Đồng chí Quách, có việc gì không?”
Diệp Văn Xu âm thầm chú ý sự thay đổi trong không gian nhưng trên mặt không lộ chút khác thường nào, kiểm soát từng biểu cảm vô cùng chuẩn xác. Quách Nguyệt vội vàng tiến lên khoác tay cô, nghe hệ thống điểm danh thông báo, nụ cười càng thêm ngọt ngào thân thiện.
Diệp Văn Xu rút tay ra, cảm nhận số vàng trong không gian lại giảm đi, trên mặt vẫn ngây ngô khó hiểu nhưng trong lòng đã muốn rút dao rồi: “Nếu không có việc gì thì tôi đi trước đây.”
“Ơ, có việc mà!”
Quách Nguyệt vội chặn lại, đưa tay định nắm tay cô lần nữa nhưng bị tránh đi, đành ghé sát nói nhỏ: “Đồng chí, cô có cần việc làm không? Tôi biết cô có tiền.”
Sau khi liên tiếp nghe hệ thống báo nhận được vàng thoit, Quách Nguyệt đã nhắm mục tiêu vào Diệp Văn Xu.
Để hoàn thành nhiệm vụ điểm danh, cô ta đã quyết định xuống nông thôn từ sớm nhưng lại không muốn để công việc rơi vào tay em kế. Mà trong thời gian ngắn cũng chưa chắc tìm được người có thể trả tiền mua việc. Trước đó bạn cô cũng từng hỏi nhưng lại đề nghị trả góp.
Vì sợ lộ chuyện bị bố và mẹ kế phát hiện, Quách Nguyệt vốn đã định nửa bán nửa cho công việc này cho bạn. Không ngờ hôm nay vận may tốt đến vậy, lại gặp được một “đại gia” có không gian và vàng thỏi!
Diệp Văn Xu kinh ngạc nhìn Quách Nguyệt, trong mắt mang theo vài phần hoài nghi, thậm chí còn lùi lại mấy bước. Phản ứng hoàn toàn giống khi gặp chuyện bất ngờ.
Quách Nguyệt thấy vậy thì đưa thẻ công tác cho cô xem, chỉ vào tên và bộ phận trên đó, có chút vội vàng giải thích.
“Chính là công việc của tôi đó, nếu cô không tin thì hôm nay chúng ta có thể đi làm thủ tục luôn. Nhưng nói trước, công việc này giá một nghìn tệ, thiếu một đồng cũng không được.”