Diệp Văn Xu cũng khẽ nhíu mày, như bị chuyện này dọa sợ, dù sao cô vừa mới hoàn tất giao dịch công việc với Quách Nguyệt. Vì chuyện này, bầu không khí trong văn phòng trở nên nặng nề hơn hẳn. Ngay cả Lưu Hân người trước đây không ưa Quách Nguyệt lúc này cũng im lặng hơn, không còn buông lời cay nghiệt như trước.
“Haiz, Quách Nguyệt cũng không dễ dàng gì, nếu không có công việc mẹ cô ấy để lại, e là đã bị đưa đi xuống nông thôn từ lâu rồi. Không ngờ… lại đột ngột như vậy…”
Đổng Ninh không nhịn được thở dài, trong lời nói mang theo vài phần thương xót. Dù cùng một văn phòng nhưng trước đây chỉ có Đổng Ninh và Quách Nguyệt phụ trách nhân sự, Lưu Hân và Trương Giai phụ trách hành chính, La Vinh và Lý Minh phụ trách an toàn sản xuất, nên chỉ có Đổng Ninh là hiểu Quách Nguyệt hơn một chút.
Diệp Văn Xu bước lên, vỗ nhẹ vai Đổng Ninh an ủi. Bây giờ cô tiếp nhận công việc của Quách Nguyệt, do Đổng Ninh hướng dẫn, nên quan hệ cũng gần gũi hơn.
“Đúng vậy, mọi chuyện xảy ra quá đột ngột…”
Nhưng rất nhanh, chủ nhiệm Vương phá vỡ bầu không khí nặng nề, vì phía sau bà còn có hai cảnh sát. Sắc mặt bà cũng nặng nề khó coi, giọng điệu không mấy dễ chịu nhìn mọi người nói: “Hai đồng chí này là cảnh sát phụ trách vụ án của đồng chí Quách Nguyệt, có vài vấn đề cần hỏi mọi người, tất cả phối hợp một chút.”
Nói xong, bà gật đầu với hai cảnh sát, đứng sang một bên, sắc mặt không mấy tốt. Trong tình huống này, không ai muốn dính dáng đến cảnh sát.
“Ai là Diệp Văn Xu?”
Một cảnh sát vẻ mặt nghiêm nghị quét mắt qua mọi người, lên tiếng hỏi nhưng ánh nhìn lại chuẩn xác dừng trên người Diệp Văn Xu. Trước đó, chủ nhiệm Vương đã nói sơ qua chuyện bàn giao công việc giữa Diệp Văn Xu và Quách Nguyệt, cũng miêu tả ngoại hình của cô, rất dễ nhận ra.
Diệp Văn Xu có chút căng thẳng bước lên một bước, ngẩng đầu nhìn người đối diện, hàng mi dài khẽ run, như bông bạch lan lay động trong mưa, cô khẽ nói: “Tôi đây, có chuyện gì vậy?”
Cảnh sát Lưu nhìn cô một cái, rút bút máy từ túi áo, mở sổ ra, vẻ mặt nghiêm túc nhưng giọng nói lại dịu đi đôi chút.
“Đừng sợ, chúng tôi chỉ muốn tìm hiểu tình hình giữa cô và người chết, cũng như chuyện công việc này.”
“Đồng chí Quách… thật sự không còn nữa sao?” Diệp Văn Xu dường như không được trấn an, vẫn mang theo chút bất an, hai tay khẽ siết vào nhau, như vẫn chưa thể tin nổi, không nhịn được hỏi lại.
“Ừ. Đồng chí Diệp, cô quen người chết như thế nào? Và việc bàn giao công việc diễn ra ra sao?”
Cảnh sát Lưu gật đầu, nhanh chóng ghi chép lại cuộc đối thoại vừa rồi, ánh mắt sắc bén nhìn cô. Diệp Văn Xu bất an vén tóc bên thái dương ra sau tai, lộ ra vẻ hồi tưởng, trông đặc biệt ngoan ngoãn thành thật, đôi mắt đầy sự nghiêm túc.
“Nhà tôi ở Thọ Dương, vì anh trai tôi đến nhà máy cơ khí hóa chất tỉnh làm việc, nên tôi theo lên chơi mấy ngày. Hôm anh tôi đến nhà máy báo danh, buổi sáng tôi thấy chán nên ra ngoài dạo, ở trung tâm bách hóa gặp đồng chí Quách. Khi đó cô ấy va phải một bác gái bên cạnh, rồi đến bắt chuyện với tôi, hỏi tôi có cần việc làm không.”
Nói đến đây, Diệp Văn Xu khẽ mím môi, dường như cảm thấy việc nói chuyện mua bán công việc trước mặt cảnh sát có chút kỳ lạ. Cô hơi sắp xếp lại lời nói, rồi tiếp tục.
“Cô ấy đưa thẻ công tác cho tôi xem, nói nếu thật lòng thì hôm sau đến trung tâm bách hóa tìm cô ấy. Sau đó tôi dẫn anh trai đi, tìm chủ nhiệm Vương để bàn giao công việc, từ đó về sau tôi không gặp lại cô ấy nữa.”
Cảnh sát Lưu gật đầu, ghi chép lại, rồi hỏi thêm một số chi tiết.
Ví dụ như đặc điểm của bác gái bị va phải, Quách Nguyệt va vào như thế nào, tâm trạng của cô ấy lúc bàn giao công việc ra sao, có gì khác thường không…
Những điều này không có gì cần giấu, Diệp Văn Xu đều trả lời đúng sự thật nhưng qua những câu hỏi của cảnh sát, cô nhạy bén nhận ra hướng điều tra của họ.