“Gián điệp!”
“Dựa vào dấu vết phát hiện được, rất có thể Quách Nguyệt định mang theo những thứ này rời đi nhưng không rõ xảy ra chuyện gì, cuối cùng chết trong sông. Chỉ là chưa xác định được lúc đó cô ta định đi gặp cấp trên hay là chạy trốn.”
Chu Hải sắc mặt nghiêm túc, ánh mắt như chim ưng quét qua mọi người, mang theo áp lực mạnh mẽ: “Mọi người hẳn còn nhớ, không lâu trước đây chúng ta từng nhận được một lá thư nặc danh, nói rằng nhà máy nước tỉnh có gián điệp hoạt động, âm mưu đầu độc nguồn nước để phá hoại trật tự xã hội.”
Mọi người đều thần sắc nghiêm trọng, lông mày nhíu chặt, chuẩn bị sẵn sàng ứng phó. Trong đó, đồng chí Lưu giơ tay báo cáo.
“Báo cáo, theo những gì chúng tôi điều tra được, Quách Nguyệt rất có thể đã chuẩn bị bỏ trốn từ trước.”
“Hai tuần trước cô ta lén đăng ký xuống nông thôn ở thôn Hồng Quang, sau đó xin nghỉ bệnh ở nhà máy, không về nhà. Nhưng lại xuất hiện tại ngân hàng, cục lương thực, lò mổ, nhà máy dệt… Nhiều người dân phản ánh hành vi của cô ta lúc đó rất kỳ lạ.”
“Cho đến tuần trước, khi Quách Nguyệt gặp Diệp Văn Xu ở bách hóa tổng hợp, bán lại công việc cho cô ấy, sau đó lại thường xuyên lảng vảng bên ngoài các đơn vị quan trọng và nhà máy, hành tung rất đáng nghi.”
Chu Hải nhìn sang, trầm giọng hỏi: “Diệp Văn Xu?”
“Vâng, cô ấy là người huyện Thọ Dương, lần đầu đến tỉnh, trước đây không quen biết Quách Nguyệt. Theo người xung quanh kể lại, là Quách Nguyệt chủ động tìm đến cô ấy.”
“Hơn nữa, anh trai sinh đôi của cô ấy cũng từng đến nhà máy cơ khí hóa chất hỏi thăm về Quách Nguyệt, sau đó ứng trước 500 tệ tiền lương, có lẽ là để mua công việc.”
Chu Hải trầm ổn gật đầu, đang định nói gì thì cửa phòng bị đẩy ra, một công an dẫn đường nói: “Đội trưởng Chu, tham mưu trưởng Cố đến rồi.”
Chu Hải lập tức bước lên bắt tay, Cố Minh Sâm mỉm cười đáp lại, thái độ ôn hòa dễ gần.
“Đội trưởng Chu, trước đó tôi vừa khéo đang làm nhiệm vụ ở huyện Thọ Dương, vụ này có gì cần tôi phối hợp, tôi sẽ hết sức hỗ trợ.”
“Không dám, vẫn cần tham mưu trưởng Cố chỉ đạo.”
Hai người khách sáo vài câu rồi cùng ngồi xuống, Chu Hải kể sơ qua vụ việc Quách Nguyệt.
“Diệp Văn Xu?” Cố Minh Sâm lặng lẽ nhẩm lại cái tên này, bàn tay đặt trên đầu gối khẽ siết lại.
…
Vụ việc Quách Nguyệt vẫn khiến không khí trong văn phòng có chút bất an, cụ thể là ngay cả đi vệ sinh cũng phải đi thành nhóm. Diệp Văn Xu vẫn đi làm như bình thường nhưng vừa đến cửa văn phòng đã bị một người phụ nữ ăn mặc nổi bật, dung mạo xinh đẹp chặn lại.
“Cô là Diệp Văn Xu?”
Lưu Tiểu Mỹ nhìn cô, trong lòng đầy tức giận, càng mắng thầm Quách Nguyệt không ngớt.
Nếu không phải công an tìm đến tận nhà, bà ta còn không biết Quách Nguyệt đã chết. Vốn định để con trai tiếp nhận công việc, ai ngờ con nhóc đó lại lén bán mất.
“Trả công việc lại đây, đó là của con gái tôi! Cô là kẻ giết người, cô giết nó rồi chiếm công việc của nó?”
Lời vừa nói ra, ánh mắt mọi người lập tức trở nên khác lạ, các phòng ban khác cũng ùa ra xem náo nhiệt.
Diệp Văn Xu chỉ liếc bà ta một cái, thái độ có phần lạnh nhạt, đưa tay gạt phăng ngón tay đang chỉ vào mình: “Báo công an đi, có người ngoài vào nhà máy gây rối. Tôi nghi là phần tử xấu muốn phá hoại, lại còn vu khống tôi, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự của tôi. Tôi yêu cầu bồi thường 300 tệ.”
“Cô nói bậy cái gì! Chính cô giết con gái tôi! Lừa lấy công việc của nó, rồi sợ bị lộ nên giết người diệt khẩu! Cô ác quá, trả con gái lại cho tôi!”
Lưu Tiểu Mỹ sắc mặt biến đổi, ánh mắt hung dữ lao về phía Diệp Văn Xu, giọng nói cố ý lớn để thu hút mọi người.
Đổng Ninh vội kéo Diệp Văn Xu sang một bên, nhỏ giọng giải thích: “Bà ta là mẹ kế của Quách Nguyệt, lần này chắc là đến đòi công việc.”