Thập Niên 70, Mỹ Nhân Độc Ác Rơi Vào Tầm Ngắm Của Kẻ Điên Cuồng

Chương 44

Trước Sau

break

La Vinh ngồi cách đó không xa trầm mặt, ánh mắt hung ác nhìn về phía Diệp Văn Xu, sắc mặt càng thêm lạnh lẽo. Đúng là đồ vô dụng, ngay cả một con bé cũng không xử lý nổi!

Tiểu Trương cảnh sát thấy vậy cũng há hốc miệng, nhỏ giọng nói với Cố Minh Sâm bên cạnh: “Đồng chí này đúng là có hai bộ mặt.”

Ánh mắt Cố Minh Sâm dừng trên gương mặt đẫm lệ của Diệp Văn Xu, trong lòng có chút nặng nề, gật đầu cho có.

“Ừ.”

Đáng thương thật.

Cảnh sát đường sắt vội an ủi Diệp Văn Xu, rồi chuyển ánh mắt nghi ngờ sang người đàn ông trung niên. Người đàn ông gầy đang khống chế hắn cũng nhanh chóng kể lại sự việc.

Đương nhiên đã lược bỏ đoạn Diệp Văn Xu dùng dao dọa người, chỉ nhấn mạnh hành vi bắt nạt của hai người kia, khiến ai nghe cũng tức giận. Cuối cùng, người đàn ông trung niên bị đưa đi tra hỏi, bà thím cũng bị phát hiện không có vé, bị buộc phải mua bổ sung.

Diệp Văn Xu cất dao vào túi, cầm quả lê lên cắn một miếng, lập tức nheo mắt thích thú. Ngọt mát, nhiều nước, giòn sảng khoái, dư vị lan tỏa trong miệng. Diệp Văn Xu nghiêng đầu nhìn người đàn ông gầy đối diện, thấy anh ta đã nhắm mắt nghỉ ngơi, dường như không để ý xung quanh.

Trông giống như một người xa lạ tốt bụng. Có lẽ vì màn vừa rồi của Diệp Văn Xu quá chấn động, quãng đường sau đó vô cùng yên ổn. Cho đến khi cô xuống tàu, cũng không có chuyện gì xảy ra thêm.

“Bảo bối? Con gái! Văn Xu!!”

“Diệp Văn Xu! Con bé chết tiệt, có mắt mà không nhìn à?”

Khi tàu đến ga, mẹ Diệp lập tức đứng dậy tìm bóng dáng Diệp Văn Xu, kết quả thấy cô cứ thế đi luôn.

Gọi mấy tiếng không phản ứng, mẹ Diệp đuổi theo, kéo tay cô sang một chỗ trống.

“Mẹ?” Diệp Văn Xu mở to mắt kinh ngạc, suýt nữa hất tay ra, rồi mới nhớ ra Diệp Văn Trì từng nói mẹ sẽ đến đón cô ở ga: “Ôi mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm.”

Diệp Văn Xu lập tức khoác tay mẹ, ôm bà một cái, nũng nịu vô cùng tự nhiên. Mẹ Diệp ngoài mặt tỏ vẻ ghét bỏ nhưng khóe miệng lại cong lên, bà biết ngay con gái mình cũng nhớ bà mà. Ngay sau đó, bà cảm thấy bụng mình bị một vật cứng chọc vào, cúi đầu mở túi Diệp Văn Xu ra thì thấy con dao nằm gọn bên trong.

“Con không mang gì, lại mang theo dao làm gì?”

Về đến nhà, Diệp Văn Xu được mẹ chăm sóc một phen, nghỉ ngơi một lúc trong phòng, rồi bị mẹ giục đi trường lấy bằng tốt nghiệp. Dù nghi ngờ Diệp Văn Trì tiện tay lấy luôn bằng của mình rồi, cô vẫn đi một chuyến. Vừa hay gặp Điền Cầm cũng đến lấy bằng, cô ấy lập tức chạy tới.

“Văn Xu, nghe nói cậu bị ốm, giờ đỡ chưa?”

Điền Cầm quan tâm hỏi, khoác tay Diệp Văn Xu, gương mặt tròn trịa trông vô lo vô nghĩ: “Khỏi rồi. Dạo này cậu thế nào? Váy này mới mua à? Hợp với da cậu lắm.”

Diệp Văn Xu bình thản coi chuyện “nghỉ ốm” là thật, liếc một cái đã thấy chiếc váy xanh nhạt khiến Điền Cầm trông trắng trẻo hơn. Điền Cầm vui vẻ gật đầu nhưng rồi lại xị mặt: “Văn Xu, dạo này tớ đi xem mắt suốt, mặc váy này cũng để đi xem mắt đấy. Lát lấy bằng xong là phải đi luôn, hẹn ở tiệm ăn quốc doanh.”

Diệp Văn Xu không ngờ cô ấy đã bắt đầu xem mắt, lộ vẻ quan tâm: “Không suôn sẻ à?”

“Đúng thế, chán lắm, còn không bằng mấy bạn trong trường.”

Điền Cầm gật mạnh, bắt đầu kể khổ, nói một tràng về chuyện xem mắt. Nghe xong, Diệp Văn Xu thấy lạnh cả người, càng thêm bài xích, may mà mình đã có việc làm. Gặp giáo viên chủ nhiệm, Diệp Văn Xu biết bằng tốt nghiệp đã được Diệp Văn Trì lấy giúp, cũng không quá bất ngờ.

Điền Cầm vì phải đi xem mắt nên vội vàng chào tạm biệt. Không có gì để dạo, Diệp Văn Xu liền về nhà. Nhưng vừa đến cổng khu tập thể đã gặp Thư Trì Yến đang chờ sẵn, không biết từ đâu biết tin, chiều nay anh đã đứng chờ ở đây.

“Xu Xu, nghe dì nói em lên tỉnh chơi à? Chơi vui không?” Thư Trì Yến không còn vẻ ngoan ngoãn như trước, chặn trước mặt cô, mang theo chút áp bức. Khuôn mặt vừa đẹp vừa có chút tà khí khiến người ta hơi rùng mình.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương