“Cô chắc là không cần tôi chịu trách nhiệm?”
Đôi mắt đen sẫm của anh nhìn cô chằm chằm: “Tống Chi, tôi biết ý của cô, đằng nào đêm qua cũng xảy ra chuyện…”
Chưa kịp nói hết, Tống Chi đã mở cửa sổ ra.
Cô làm động tác mời, vẻ mặt lạnh nhạt: “Mau biến đi.”
Đường Quân Hạc: “…”
Anh không do dự nữa, một tay bám lấy bậu cửa, nhẹ nhàng lật mình lên, nửa người đã ngồi vững trên cửa sổ.
Anh quay đầu nhìn Tống Chi.
Tống Chi đứng đó, mái tóc mềm buông xõa, vóc người hơi mập. Dưới ánh sáng ban mai, làn da cô trắng như tuyết, trông tựa như một con cừu non tròn trịa.
Thấy anh quay lại nhìn, Tống Chi nhàn nhạt nói: “Anh yên tâm, rời khỏi đây rồi, chúng ta sẽ không còn liên quan gì nữa. Tôi nghĩ thông suốt rồi, ép duyên không ngọt. Với lại qua chuyện đêm qua, tôi cảm thấy mình thích những người trẻ hơn.”
“…” Đây là chê anh… già sao?
Không nói gì thêm, Đường Quân Hạc nhảy xuống từ cửa sổ, nhẹ nhàng đáp xuống sân sau nhà cô.
Tống Chi đứng bên cửa sổ nhìn theo bóng anh khuất dần, thầm nhủ: Tạm biệt.
Đường Quân Hạc, tạm biệt.
Cũng là vĩnh biệt.
Duyên phận vợ chồng kiếp trước, hãy để nó chấm dứt ở đó.
Kiếp này, cô sẽ sống vì chính mình.
Cô sẽ bảo vệ gia đình và giành lại cuộc sống đáng lẽ thuộc về mình.
…
Buổi trưa, Lâm Uyển Như hấp một xửng bánh bao nhân thịt, đặc biệt chuẩn bị hai chiếc to nhất, toàn thịt mỡ với chút thịt nạc, dành riêng cho Tống Chi.
Cắn phải miếng mỡ, cô thấy buồn nôn, liền gắp hai cái bánh bao qua bát Tống Noãn Noãn: “Noãn Noãn, em gầy quá, hai cái bánh bao thịt mỡ này em ăn đi.”
Tống Noãn Noãn nhìn hai cái bánh bao, nhăn mặt khó chịu: “Chị, bình thường chị thích bánh bao mẹ làm nhất mà, sao lại để em ăn?”
Tống Chi đáp hững hờ: “Chị tính giảm cân.”
“Giảm cân?” Lâm Uyển Như và Tống Noãn Noãn đồng thanh.
Hai mẹ con liếc nhau, Tống Noãn Noãn vội nói: “Chị đâu có mập, sao lại giảm cân?”
Lâm Uyển Như cũng nói: “Tống Chi à, có phải hôm nay cơm không hợp khẩu vị không? Đang yên đang lành, lại nghĩ đến giảm cân?”
Ngồi ở ghế chính, Tống An Sơn nhìn con gái lớn, ánh mắt trìu mến: “Tống Chi, con đâu có mập, giảm cân mệt mỏi lắm. Ba thấy con thế này là vừa rồi, ba không thấy con béo chút nào.”
Tống Chi: “…”
Hai mẹ con Lâm Uyển Như không nói, nhưng ba, ba đúng là chẳng có mắt thẩm mỹ…
Cô gần như sắp bị Lâm Uyển Như nuôi thành một quả bóng rồi.
Nhìn xuống chiếc bụng tròn của mình, Tống Chi chỉ thuận miệng nói vậy, không ngờ cả ba người lại phản ứng dữ dội thế.
Thực ra, cô cũng chưa có ý định giảm cân ngay.
Nếu cô đoán không lầm, trong bụng cô lúc này đã có một mầm sống bé nhỏ rồi.
Con trai cô, Tống Thanh Bách, chính là kết quả từ lần cô và Đường Quân Hạc ở bên nhau này.
Đường Quân Hạc, cô không muốn giữ, nhưng Tống Thanh Bách, cô tuyệt đối không bỏ.
Cô sẽ làm mẹ đơn thân, bỏ gã đàn ông tồi kia, sống thoải mái.
Nếu bây giờ cô gầy đi, đến khi bụng to lên, sẽ rất dễ nhận ra.
Thời đại này mà sinh con không rõ cha, trong khu quân đội chắc chắn sẽ gây ồn ào. Lúc đó, Tống An Sơn cũng sẽ bị người ta xì xào. Và một khi Đường Quân Hạc biết tin, chắc chắn sẽ đến giành con.
Dù không thích cô, nhưng với đứa con độc nhất này, Đường Quân Hạc thật sự hết mực yêu thương, còn dốc lòng vun đắp tương lai cho cậu bé.
Tống Chi cau mày.