"Ê, Tần Lộ Lộ, cậu nói xem Khương Thanh Nhu liệu có qua nổi vòng kiểm tra không?”
“Nghe bảo cô ta thế chỗ của chị họ mình Khương Phi mà vào đây đấy. Một người đi cửa sau thế kia thì có hy vọng gì chứ?"
Trong phòng trang điểm phía sau sân khấu, một cô gái đang tô dở lớp phấn sân khấu thì ghé đầu thì thầm với cô gái khác cũng đang trang điểm giống hệt như mình.
Bài kiểm tra hôm nay là đợt tuyển chọn diễn viên múa cho Đoàn Văn công quân đội. Gần đây, ai ai cũng dốc hết tâm trí tìm mọi cách để chen chân vào đoàn, bởi một khi vào được thì coi như không phải đi vùng kinh tế mới.
Cơ hội hiếm hoi này khiến tất cả đều sốt ruột và khao khát.
Đây chính là “ bát cơm sắt” việc ổn định cả đời, là giấc mơ của mọi diễn viên múa.
Ngay cả tiêu chuẩn đăng ký thôi cũng rất khắt khe, trong hơn một trăm cô gái cuối cùng chỉ lấy đúng mười người.
Nghe thế, cô gái còn lại quay đầu nhìn về phía Khương Thanh Nhu người đang bị nhắc đến.
Chỉ thấy cô chậm rãi, ung dung ngồi tự trang điểm bằng bộ mỹ phẩm mang theo, chẳng hề có vẻ gì là lo lắng sẽ bị loại.
Thời buổi này vật tư cái gì cũng thiếu, ai mà dư dả tiền bạc hay tem phiếu để sắm mỹ phẩm riêng? Ấy vậy mà Khương Thanh Nhu lại có hẳn một bộ đầy đủ.
Các diễn viên khác đành phải dùng đồ có sẵn trong phòng trang điểm chung. Thiếu thứ này, kém thứ kia, chất lượng thì khỏi bàn, toàn loại tệ hại.
Thử nhìn mà xem, ai nấy mặt trắng bệch, môi đỏ chót, mắt thì vẽ vài đường cho có lệ rồi xong chuyện.
Chỉ riêng Khương Thanh Nhu là mang theo đồ riêng, mà đồ riêng thì đương nhiên trang điểm cũng đẹp hơn.
Giữa dãy những gương mặt trắng bệch một màu, cô ấy thật sự nổi bật một cách khác biệt.
Lớp trang điểm của cô rất nhẹ nhàng nhưng lại không hề nhạt nhòa hay tầm thường. Má hồng tự nhiên hơn hẳn, còn màu son hồng phấn nhạt thì làm cô ấy trông vừa dịu dàng vừa thuần khiết.
Thế nhưng Tần Lộ Lộ tuyệt nhiên sẽ không thừa nhận Khương Thanh Nhu vốn dĩ là người có sẵn vẻ ngoài ưa nhìn.
Cô ả chỉ thấy bực mình vì bản thân không được may mắn như người ta sinh ra đã gặp thời, đầu thai vào nhà tốt.
Ai cũng biết, Khương Thanh Nhu sinh ra trong một gia đình hoàn hảo.
Bố là công nhân hàn cấp sáu, mẹ là tổ trưởng xưởng thực phẩm. Hai anh trai đều xuất ngũ chuyển ngành.
Giờ thì anh cả làm Cục trưởng Cục Cảnh sát, anh hai tuy chức vụ nghe không oai bằng nhưng lại làm ở hợp tác xã cung ứng.
Phải rồi, là hợp tác xã! Mà lại còn là cán bộ quản lý nữa cơ!
Bây giờ muốn mua gì mà dễ? Nhiều món chỉ vừa lên kệ là hết sạch, có tiền có phiếu cũng không chắc mua được.
Vậy mà nhìn lại Khương Thanh Nhu xem, cô mặc toàn đồ thời thượng. Mỹ phẩm cũng toàn hàng xịn nhất, trên thị trường giờ đã tuyệt đối không còn bán.
Chẳng phải nhờ phúc của ông anh hai làm ở hợp tác xã sao?
Dù vậy, Tần Lộ Lộ vẫn khinh thường Khương Thanh Nhu, khẽ bĩu môi, lạnh nhạt nói: "Đợt tuyển lần này là do lãnh đạo Đoàn Văn công của tỉnh trực tiếp đến kiểm tra. Có anh trai làm Cục trưởng thì cũng đừng hòng đi cửa sau được."
Khương Thanh Nhu nổi tiếng là bình hoa di động. Học thì chẳng ra sao, nhảy múa thì tay chân không linh hoạt.
Có thể vào được đội múa đã là do dựa quan hệ, mà vào rồi thì cũng chỉ được phân mấy vai phụ chẳng ai nhớ tên.