Thập Niên 70: Phú Tam Đại

Chương 12

Trước Sau

break

Đám đội trưởng sản xuất quen biết ông thì cứ xúm lại nài nỉ, mong ông phân cho vài nam thanh niên khỏe mạnh biết làm việc, đừng có đưa mấy cô nàng yếu đuối mong manh về. Đội trưởng Lý cũng chen vào:

"Đội tôi điều kiện khắc nghiệt lắm, con gái chịu không thấu đâu, cứ phải là con trai mới được!"

"Con trai á? Để rồi nửa đường xe lật, bọn họ lại xin nghỉ bệnh hết à?"

Đội trưởng đội bên cạnh lập tức mỉa mai: "Đợt trước đám thanh niên trí thức đó thật xui xẻo, vừa mới tới đã phải cuốn gói về, người ta chắc nhớ ơn ông cả đời đấy!"

Việc bị khơi lại chuyện cũ khiến Đội trưởng Lý mất hết mặt mũi, ông đen mặt quát:

"Ngon thì đừng phân người về đội tôi nữa!" - Thật lòng ông cũng chẳng ham hố gì, nếu không phải công xã cưỡng chế yêu cầu, ông đã chẳng thèm vác mặt đến đây.

Chủ nhiệm Hách lập tức can ngăn:

"Thôi được rồi, cãi cọ cái gì. Đám trẻ còn chưa xuống xe mà các ông đã thái độ thế này, để bọn nhỏ nghĩ sao? Cứ theo đúng quy định mà phân!"

Nói đoạn, ông đẩy tay đuổi khéo: "Tránh ra hết cho tôi, đừng có chắn đường xe chạy!"

Thẩm Gia Thụ đang ngồi xổm trên xe lừa nhìn chiếc xe tải dừng lại. Một toán thanh niên trí thức lục tục bước xuống.

Đám thanh niên kẻ trai người gái, người thì lom khom nôn thốc nôn tháo, kẻ thì vội vàng vuốt lại mái tóc rối bù, chẳng ai giữ được vẻ chỉnh tề, ai nấy đều lộ rõ vẻ mệt mỏi phong trần.

Vì sợ các đội sản xuất tranh giành rồi gây gổ, việc phân bổ hoàn toàn là ngẫu nhiên bằng cách bốc thăm.

Đội trưởng Lý được ưu tiên lên trước vì đây là lần đầu đội ông tiếp nhận thanh niên trí thức, hơn nữa chỉ tiêu đợt này của đội Trường Hưng là nhiều nhất - một hơi bảy người.

Đội trưởng Lý sợ tay mình "thối" nên bảo con gái bốc giúp vì vẫn còn ám ảnh vụ lật xe năm nào. Lý Thanh Thúy ngượng ngùng không dám tới, bèn đẩy Thẩm Gia Thụ đi thay. Anh cười hì hì tiến lại gần, chào hỏi các cán bộ công xã một lượt rồi hỏi Đội trưởng Lý:

"Vậy để con bốc nhé?"

Đội trưởng Lý xua tay:

"Lẹ lên! Bốc cho tử tế vào, bằng không thì..."

Thẩm Gia Thụ cực kỳ tự tin, mấy trò may rủi này ngày xưa anh chơi suốt. Anh thọc tay vào thùng gỗ khuấy một hồi rồi lôi ra một xấp, đếm vừa vặn bảy cái tên. Đội trưởng Lý vội vàng mở ra xem là nam hay nữ.

Tờ đầu tiên: Diệp Lan - Nữ.

Tờ thứ hai: Khương Hồng - Nữ.

Tờ thứ ba: Đường Niên Niên - Nữ.

Tờ thứ tư: Trần Thanh - Nữ.

Mặt Đội trưởng Lý sắp chuyển sang màu xanh lá cây luôn rồi. Ông nhìn chằm chằm vào mặt Thẩm Gia Thụ mà hối hận khôn nguôi. Đáng lẽ ông phải sớm nhận ra chứ, cái thằng này rõ ràng là tướng mạo "tiểu bạch kiểm", chuyên môn chiêu dụ phái nữ mà!

Cũng may là ba tờ cuối cùng cũng ra được ba nam thanh niên. Nhưng nhìn kỹ lại, ba cậu này cậu nào cậu nấy đều trắng trẻo, thư sinh, toát ra cái khí chất "công tử thành phố" khác hẳn đám trai làng.

Trong khi Đội trưởng Lý nhìn đến bốc hỏa thì con gái ông - Lý Thanh Thúy lại nhìn đến ngây người. Trước đây cô chỉ quanh quẩn trong đội, chưa từng thấy trai thành phố bao giờ.

Giờ thình lình thấy mấy anh chàng bảnh bao thế này, cô bắt đầu thấy thẹn thùng, rồi quay sang nhìn Thẩm Gia Thụ... bỗng cảm thấy anh hình như "thiếu thiếu" cái gì đó.

Nếu Thẩm Gia Thụ biết được suy nghĩ này, chắc anh sẽ bảo cô rằng: Thứ anh thiếu chính là cái "lớp lọc" mang tên người thành phố. Có cái lớp lọc đó thì nhan sắc ba phần cũng được nâng lên thành bảy phần soái khí ngay.

Chẳng ai ngờ được, trong lúc Thẩm Gia Thụ còn chưa hay biết gì, "fan cuồng" của anh đã âm thầm thay lòng đổi dạ. Mắt Lý Thanh Thúy giờ cứ liếc ngang liếc dọc sang mấy anh tân binh.

Tất nhiên, Thẩm Gia Thụ cũng chẳng đứng đắn gì cho cam, anh tò mò quan sát các cô gái mới đến. Con gái thời này không trang điểm, lông mày để tự nhiên mộc mạc nhưng lại mang đến cảm giác thanh thuần, sảng khoái.

Đặc biệt có một cô gái, không biết có bôi thoa gì không mà làn da trắng nõn nà, trắng đến mức anh có cảm giác nếu véo nhẹ một cái là sữa bò sẽ chảy ra mất.

Thật khó tin thời đại này lại có người sở hữu làn da "thiên sinh lệ chất" như vậy. Chỉ là cô nàng có vẻ nhút nhát, cứ lấy khăn quàng che kín đầu. Thẩm Gia Thụ thầm nghĩ chắc cũng chỉ là nữ sinh trung học, vẫn còn là trẻ vị thành niên thôi.

Sau khi phân người xong, cả đoàn chia ra hai xe lừa để về đội. Lý Thanh Thúy nhất quyết bám lấy cha, bảo là sợ người lạ không dám đi riêng. Thẩm Gia Thụ nhạy bén nhận ra thái độ của Thanh Thúy đã thay đổi.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương