Toàn bộ công xã Hồng Tinh dường như chẳng có bát “cơm mềm” nào dành cho Thẩm Gia Thụ. Nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của anh, Hứa Á Nam thở dài: “Anh không cần phải như thế đâu, lúc trước chúng ta còn chưa bắt đầu mà.”
“Không hiểu được đâu, thôi bỏ đi. Cô đi đi, tôi muốn yên tĩnh một mình.”
Nhìn dáng vẻ của anh, Hứa Á Nam thấy chột dạ, cứ như vừa phụ bạc người ta vậy. Nhưng cô cũng thấy lạ, hai người mấy năm không gặp, sao cô lại có ảnh hưởng lớn đến Thẩm Gia Thụ như thế? Nhìn đôi mắt nhỏ đượm buồn kia, trông chẳng giống đóng kịch tí nào.
“Đồng chí Thẩm Gia Thụ!” Đường Niên Niên chạy tới. Cô vừa gửi thư xong, mua đại ít đồ rồi kiếm cớ chạy ra tìm anh, không ngờ thấy anh đang nói chuyện với một cô gái, trông Thẩm Gia Thụ cực khổ sở. Cô tưởng anh bị người ta bắt nạt nên vội chạy lại.
Hứa Á Nam nhìn Đường Niên Niên hỏi: “Hai người là…”
Đường Niên Niên liếc cô một cái: “Tôi đi cùng với đồng chí Thẩm Gia Thụ.”
[Ý là: người ta đã có bạn đấy, đừng bắt nạt.]
Hứa Á Nam nhìn thấy Đường Niên Niên xinh xắn yêu kiều, lại nhìn sang Thẩm Gia Thụ, lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Hóa ra anh có đối tượng rồi à, vậy tôi đi trước đây, không quấy rầy hai người nữa.” Nói xong, cô nàng nhanh chân chạy mất hút.
Đường Niên Niên ngồi xổm xuống, nhìn Thẩm Gia Thụ: “Thẩm Gia Thụ, anh làm sao vậy?”
“Không có gì, tôi đột nhiên thấy nản lòng thoái chí thôi.”
“Tại sao chứ? Chẳng phải anh rất tự tin sao? Có phải cô ấy nói gì làm anh không vui không?”
Thẩm Gia Thụ đáp: “Cũng không hẳn, chỉ là giúp tôi nhận rõ thực tế hơn thôi. Không sao, lát nữa là tôi ổn ngay.”
Thẩm Gia Thụ đúng là đã nhận rõ thực tế.
[Mấy cô nàng nhà tử tế hoặc gả hết rồi, hoặc chẳng thèm ngó ngàng gì mình. Cứ đà này, không biết phải ăn đắng nuốt cay ở nhà họ Thẩm đến bao giờ nữa.]
Nói đi cũng phải nói lại, do điều kiện ở đây nghèo nàn quá, anh thực sự cảm thấy mình thua ngay từ vạch xuất phát. Giá mà ở trên thành phố…
[Mà ở thành phố thì cũng phải xuống nông thôn thôi.]
Thấy Thẩm Gia Thụ im lặng, Đường Niên Niên cũng không hỏi nhiều. Ai mà chẳng có chuyện buồn, cô cũng có đấy thôi. Thấy mọi người vẫn chưa tới, cô đưa túi điểm tâm mới mua cho anh: “Tôi vừa mua đấy, anh nếm thử đi.”
Thẩm Gia Thụ sửng sốt nhìn miếng bánh, bao nhiêu nỗi buồn vì bị “bạch phú mỹ” từ chối lập tức bay sạch sành sanh: “Ấy, thế này thì ngại quá…”
Đường Niên Niên cười đến híp cả mắt, trông như vầng trăng khuyết: “Bình thường anh giúp tôi làm việc nhiều thế, tôi đã sớm muốn cảm ơn anh rồi, chỉ là sợ người ta nói ra nói vào thôi.”
Thẩm Gia Thụ đón lấy miếng bánh bỏ vào miệng. Vị ngọt lịm lan tỏa, cái hương vị xa xỉ mà bấy lâu anh không được nếm trải, thứ túi tiền 5 hào cũng không mua nổi. Thấy tiểu cô nương cứ chằm chằm nhìn mình ăn, anh bỗng ngượng, bèn móc gói lạc rang trong túi ra:
“Cho cô này. Tôi còn chẳng nỡ ăn, riêng để dành cho cô đấy.” Mấy lời đường mật này với anh đúng là “mở miệng là có”, anh cũng chẳng kịp nghĩ xem nói thế có làm người ta hiểu lầm hay không.
Đường Niên Niên ngẩn người: “Để dành cho tôi?”
“Hả?” Thẩm Gia Thụ lúc này mới kịp phản ứng. Anh hắng giọng: “À thì… không hẳn, là tôi vốn dĩ không nỡ ăn, nên mới cố ý giữ lại.” Càng giải thích, nghe lại càng thấy có vấn đề.
Đường Niên Niên đón lấy gói lạc, vành tai đỏ ửng lên. Cô cảm thấy câu nói lúc đầu của Thẩm Gia Thụ là thật lòng. “Cảm ơn anh nhé, Thẩm Gia Thụ.” Đây là lần đầu tiên có người cố ý để dành đồ ăn cho cô.
Sau chuyến công xã, cuộc sống lại quay về quỹ đạo cũ. Thẩm Gia Thụ cũng chẳng còn thời gian buồn bã, vì anh đang gặp rắc rối lớn hơn: gia đình rục rịch làm mai cho anh!
Lưu Quế Hoa nhờ người tìm mối, tưởng khó khăn, ai dè lại có kết quả ngay. Đối phương là một cô gái cực kỳ giỏi giang, thạo việc đồng áng, chỉ vì hơi “kén cá chọn canh”, muốn tìm người có tướng mạo sáng sủa. Vừa hay bà mối miêu tả vẻ ngoài của Thẩm Gia Thụ, cô nàng liền ưng bụng ngay, đòi đi xem mặt.
Trong bữa cơm, Thẩm Gia Thụ sặc cả ngụm cơm ngô: “Tìm đối tượng cho con á?”
“Đúng thế, người ta làm việc giỏi ngang đàn ông, lấy được mức công điểm cao nhất đấy. Nếu không phải thích cái mã đẹp trai của anh, thì còn lâu mới nhìn trúng anh.”
Thẩm Gia Thụ cạn lời. Trong lòng chẳng vui vẻ gì.
[Dù có muốn “ăn cơm mềm” cũng phải là món anh thích, chứ kiểu bị ép ăn thế này… nhỡ không ngon thì sao? Nói trắng ra là anh không tin vào mắt thẩm mỹ của nhà mình.]
Bố và các anh đều ra sức khuyên nhủ, chỉ có anh Ba Thẩm Gia Lương là mặt mày không cảm xúc. Anh Ba xót của, nghĩ bụng: [Hóa ra mấy món đồ ăn và tiền mình đưa bấy lâu nay là ném đá xuống ao à?]