Chuyện yêu đương này nhất định phải nói rõ ràng để tránh người ta xì xào bàn tán sau lưng.
"Bác à, chiếc xe hôm nay đã giúp cháu một đặc ân lớn. Sau này cháu kết hôn, chắc chắn sẽ mời bác ăn kẹo mừng." Thẩm Gia Thụ vừa mới thoát kiếp độc thân đã tính luôn đến chuyện làm đám cưới.
Lý đội trưởng cứng họng không nói nên lời: [Thế mà đã thành rồi sao? Không thèm cân nhắc thêm chút nào à?]
"Bác ơi, chúng cháu đi trước đây. Lát nữa tan làm người đông, Niên Niên sẽ ngại." Nói rồi anh dắt Đường Niên Niên đi thẳng.
Nhìn bóng lưng đôi trẻ "trai tài gái sắc" ấy, Lý đội trưởng hút thuốc mà chẳng thấy vị gì nữa. Ông vừa mới chê người ta xong, ngoảnh đi ngoảnh lại Thẩm Gia Thụ đã tìm được một cô thanh niên trí thức xinh xắn? Nhà ông giờ còn gì để hấp dẫn nó nữa đâu? Ông thầm nghĩ lát nữa phải về thử lòng con gái xem có chịu đổi ý tìm người khác không.
Thẩm Gia Thụ rêu rao đưa Đường Niên Niên về khu thanh niên trí thức. Dọc đường gặp mấy bà, mấy dì đang trông trẻ ở nhà, anh đều tươi cười hớn hở chào hỏi. Người ta thấy tình hình này lạ quá, bèn hỏi: "Gia Thụ à, cháu với cô gái này là thế nào đấy?"
"Chúng cháu đang làm đối tượng của nhau!" Thẩm Gia Thụ dõng dạc đáp.
Đường Niên Niên đỏ mặt, nhưng nhìn dáng vẻ tự hào của Thẩm Gia Thụ, lòng cô cũng ngọt ngào khôn xiết. Anh coi trọng cô biết bao, chỉ việc yêu cô thôi mà anh đã vui mừng như thể có được cả thế giới vậy.
Mà chẳng phải sao? Thẩm Gia Thụ hiện tại mãn nguyện cực kỳ. Ở bên Đường Niên Niên giống như tìm thấy ánh sáng hy vọng. Anh như nhìn thấy lại cuộc sống nhung lụa ngày xưa. Có lẽ sau này anh có thể tận dụng những thông tin vượt thời đại để bồi dưỡng bố vợ thành đại phú hào. Như thế đời anh sẽ chỉ có sướng trở lên.
Còn vì sao anh không tự mình làm giàu? Thẩm Gia Thụ rất có tự trọng... à không, tự biết lượng sức mình. Ba anh từng bảo anh không có khiếu kinh doanh, ra đời chỉ có nước bị người ta lừa. Thế nên, bồi dưỡng bố vợ là thượng sách, vừa không phải lao tâm khổ tứ, vừa được hưởng sái. Sau này có con thì lại bồi dưỡng con, tóm lại là anh và Niên Niên sẽ không phải lo chuyện cơm áo gạo tiền.
Đưa Đường Niên Niên đến cổng, anh dặn dò: "Ngày mai tôi đến đón cô đi làm đồng nhé."
Đường Niên Niên gật đầu. Thẩm Gia Thụ bồi thêm một câu: "Cảnh khổ cực này sẽ không kéo dài lâu đâu, tương lai chúng ta nhất định sẽ sống tốt hơn." Anh vừa an ủi cô, vừa tự trấn an chính mình.
"Tôi tin anh." Đường Niên Niên cảm động đáp, đôi gò má trắng ngần lại ửng đỏ.
Trên đường về nhà, Thẩm Gia Thụ vẫn cứ vương vấn mãi đôi gò má ửng hồng ấy. Anh tự hỏi nếu mình véo một cái thì cảm giác sẽ thế nào nhỉ? Nhưng rồi anh lại chẳng dám. Cô gái nhỏ trông đơn thuần thế kia, phải từ từ mới được.
Anh vừa đi vừa cười ngây ngô, nhảy chân sáo về đến sân nhà thì bị Lưu Quế Hoa chặn đứng ngay cửa.
"Vừa rồi thím Hoa hàng xóm đi ngang qua nói với tôi một chuyện. Thím bảo anh và cô thanh niên trí thức họ Đường đang tìm hiểu nhau à?"
Thẩm Gia Thụ nghe xong, lập tức gật đầu lia lịa: "Tin tức truyền nhanh thế cơ ạ? Con đã bảo mà, mấy người trong đội mồm mép chẳng kín kẽ gì cả. May mà con chủ động nói trước, chứ để họ nhìn thấy rồi thêu dệt lung tung thì còn mệt hơn. Thay vì để người ta đồn thổi, chi bằng con cứ đường đường chính chính công khai."
Lưu Quế Hoa nghe đến đây, bỗng rút phắt cây chổi từ kẹt cửa ra, quất tới tấp vào người Thẩm Gia Thụ: "Tôi cho anh công khai này! Cho anh rêu rao này!"
Thẩm Gia Thụ nhanh như cắt, vừa thấy cây chổi là đã vắt chân lên cổ mà chạy, khiến bà mẹ chẳng chạm được vào một sợi tóc. Thế nhưng cái miệng anh vẫn không quên gào lên: "Mẹ ơi! Mẹ chạy chậm thôi, cẩn thận kẻo ngã!"
Chuyện của Thẩm Gia Thụ và Đường Niên Niên lan đi với tốc độ chóng mặt. Chủ yếu là vì nó gắn liền với cái tên Thẩm Gia Thụ.
Là thanh niên nổi danh "mảnh mai" nhất đội, việc anh tìm đối tượng thế nào luôn là tâm điểm chú ý của mọi người.
Ai cũng đinh ninh anh phải tìm một cô vợ thạo việc đồng áng, lưng dài vai rộng thì đời mới khá lên được.
Ngờ đâu, anh đùng đùng rước về một cô thanh niên trí thức, mà lại còn là cô nàng yếu ớt nhất trong cả nhóm.
Phản ứng đầu tiên của dân làng khi nghe tin là: "Xong đời rồi, hai đứa này sau này chỉ có nước nhịn đói." Thẩm Gia Thụ dù có đông anh em đến mấy cũng chẳng ích gì.
Lúc chưa vợ thì anh em đùm bọc nhau, chứ cưới xin vào rồi, ai cũng có gia đình riêng, ai hơi đâu mà bao bọc mãi? Rồi thì chị dâu em chồng xích mích, anh em bất hòa, thực tế phũ phàng là thế.
Ở cái đội này, chuyện anh em đánh nhau vì lợi ích chẳng phải hiếm lạ gì.
Tin tức cũng nhanh chóng truyền đến tai nhóm thanh niên trí thức. Khi họ vừa tan làm, dân làng đã túm lại hỏi han: "Này, cô Đường bên các người với Thẩm Gia Thụ thành một đôi rồi à?"