Phùng Kiến Quốc hơi khó xử gật đầu: “Thật ra... đúng là hơi gấp. Bên cấp trên đang chờ báo cáo chi tiết.”
Tạ Hoài An suy nghĩ chớp nhoáng rồi dứt khoát đứng dậy: “Được, vậy tôi đi với cậu ngay.”
Phùng Kiến Quốc nghe vậy liền vui vẻ hẳn, nói nhanh: “Tốt quá rồi, anh Hoài An! Xe đang đợi sẵn ngoài cổng rồi ạ.”
Nói rồi cậu quay người đi trước dẫn đường, cùng Tạ Hoài An nhanh chóng rời khỏi phòng.
...
Chẳng bao lâu sau, xe đã bon bon lăn bánh trên đường.
Khi ngang qua nhà họ Ô, Phùng Kiến Quốc ngồi ghế phụ lái bất giác bị thu hút bởi cảnh tượng trước cổng, một đám người tụ tập đông nghịt.
“Chỗ này đang có chuyện gì vậy? Nhà đó xảy ra chuyện à? Sao lại có nhiều người vây quanh thế?” Phùng Kiến Quốc tò mò, thò đầu ra cửa sổ quan sát.
Tạ Hoài An ngồi ở băng ghế sau chỉ liếc mắt một cái rồi lập tức quay đi, giọng thản nhiên: “Vòng qua đi. Cẩn thận, đừng đụng phải ai.”
Tài xế nghe xong lập tức gật đầu đáp: “Vâng, rõ rồi ạ.”
Tài xế thuần thục xoay vô lăng, cho xe chậm rãi lách qua đám đông trước cổng nhà họ Ô, tiếp tục tiến về phía trước.
Tiếng ồn ào phía sau dần nhỏ lại rồi biến mất hẳn khi xe rời xa.
...
Lúc này, trong sân nhà họ Ô, một cuộc cãi vã căng thẳng đang diễn ra.
“Thật hối hận vì đã nhận mày về! Bây giờ mày đã biến thành hạng người chỉ biết chạy theo đồng tiền, hoàn toàn không còn chút gì giống người nhà họ Ô nữa!” Ông Ô chỉ tay thẳng vào Du Uyển Nhi, mặt mày giận dữ.
Trước lời mắng nhiếc, Du Uyển Nhi thản nhiên đáp lại: “Ông đã không coi tiền ra gì, vậy sao không dứt khoát đưa cho tôi?”
“Mày... Cút ngay cho tao! Đừng hòng lấy được đồng nào từ tay tao!” Ông ta gần như gào lên, tức đến mức gân cổ.
Bà Ô cũng chau mày, giọng đầy trách móc: “Con chẳng được như Tĩnh Nghi chút nào. Mau xin lỗi bố con đi, để hàng xóm người ta còn nể mặt!”
Ô Khải Đông thì giận đến mức nghiến răng: “Cô từ đâu đến thì cút về đó đi! Tôi không có đứa em gái như cô!”
Du Uyển Nhi liếc nhìn gã đầy khinh thường: “Ừ, mà tôi cũng không có ông anh nào hở tí là giơ chân đá gãy xương em gái.”
Nói xong, cô chẳng buồn tranh cãi thêm với bọn họ.
Cô xoay người, lấy giấy bút ra bắt đầu viết.
Chẳng mấy chốc, ba bản “giấy đoạn tuyệt quan hệ” đã được viết xong.
Cô dứt khoát nhúng ngón tay vào hộp mực đỏ, ấn từng dấu vân tay lên dưới mỗi tờ giấy.
Mọi động tác đều mạch lạc, gọn gàng, dứt khoát không có lấy một chút do dự.
Cả sân lập tức im phăng phắc.
Đám người đứng xem bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ không nói nên lời.
“Đến lượt ông đấy. In dấu tay đi. Ký xong thì từ nay tôi và nhà họ Ô không còn quan hệ gì nữa.” Du Uyển Nhi bình tĩnh nói.
Ông Ô nhìn rõ những dòng chữ trên giấy thì tức đến mức toàn thân run lên.
Ông ta không thể ngờ, đứa con gái ruột của mình lại thật sự muốn đoạn tuyệt quan hệ? Ông ta chỉ mới mắng vài câu, có cần phải làm lớn đến mức này không?
Thái độ quyết liệt, không chút lưu tình của Du Uyển Nhi khiến lòng ông ta lạnh toát.
Quả nhiên, con gái không nuôi dạy bên cạnh thì chẳng còn là con mình nữa.
Ô Khải Đông đứng bên, nhìn tờ giấy đoạn tuyệt, ánh mắt đỏ rực vì giận dữ.
Du Uyển Nhi có ý gì đây?
Muốn cho cả làng cả xóm thấy rằng cô đã phải chịu uất ức đến mức muốn cắt đứt tất cả với gia đình này sao?