Bà ta bắt đầu luống cuống, tay chân luýnh quýnh, hoảng loạn xua tay hét lên: “Đừng, đừng báo! Tôi nói, tôi nói có được không! Con bé... con bé bị bọn buôn người dẫn đi rồi!”
Nghe đến đây, toàn thân Tần Lệ Na như đông cứng lại.
Một cơn giận dữ và tuyệt vọng cuồn cuộn dâng lên, trào ngược vào lồng ngực khiến chị khó lòng kiềm chế.
Chị chỉ biết rằng mẹ chồng từ trước đến nay chưa từng ưa Nguyễn Nguyễn nhưng chẳng thể ngờ bà ta lại tàn nhẫn đến mức này.
“Bà... bà dám bán Nguyễn Nguyễn cho bọn buôn người? Nó là cháu ruột của bà đấy! Sao bà có thể ra tay độc ác đến như vậy!”
Giọng nói của Tần Lệ Na run lên vì giận dữ.
Đối mặt với sự chất vấn của con dâu, Vương Tú Phân chẳng những không hối lỗi, ngược lại còn dõng dạc cãi lại: “Bán cái gì mà bán! Bọn họ có cho tôi đồng nào đâu mà gọi là bán? Mà con gái thì đáng giá được bao nhiêu chứ?”
“Muốn trách thì trách cái bụng của cô vô dụng, không đẻ được thằng con trai nào! Chẳng lẽ nhà họ Triệu chúng ta lại tuyệt tự tuyệt tôn vì cô chắc???”
Cả đám người vây quanh vừa nghe xong những lời ấy đều trố mắt sững sờ.
“Trời ơi! Trên đời này sao lại có bà mẹ chồng thất đức đến vậy, ngay cả cháu ruột của mình cũng nhẫn tâm đem bán!”
Một người không kiềm được mà bật thốt lên.
“Chậc chậc chậc, đúng là đáng thương quá. Cô gái này xem như lấy nhầm nhà rồi.” Một người khác lắc đầu cảm thán, trong mắt đầy vẻ thương xót.
“Không biết chồng cô ấy có hay chuyện không nữa. Nếu mà anh ta cũng ngầm đồng ý... hầy, thật là tội nghiệp.”
Tần Lệ Na không cam lòng, gặng hỏi tiếp: “Triệu Uy... Anh ấy cũng đồng ý để bà bán Nguyễn Nguyễn đi sao?”
“Nó không biết.” Vương Tú Phân hậm hực: “Tôi đã bảo nó phải thuyết phục cô sinh thêm đứa nữa, kết quả cái thằng vô dụng ấy lại bị cô thuyết phục ngược. Nếu tôi thuyết phục được cô thì còn phải dùng đến cách này à?”
“Cô nhìn xem, nhà ai mà chẳng cần có một đứa con trai. Cô với Triệu Uy cưới nhau gần bảy năm rồi, vậy mà mới sinh có mỗi một đứa con gái!”
Tần Bác Văn siết chặt cánh tay của Vương Tú Phân, giọng lạnh lùng chất vấn: “Người của bọn buôn người đã đưa Nguyễn Nguyễn đi đâu?”
Bị bẻ tay đau điếng, Vương Tú Phân lập tức hét lên như lợn bị chọc tiết: “Ôi ôi ôi, đau! Tôi biết cái quái gì đâu! Tôi chỉ thấy hắn đi về phía đường Đông Nam Hồ thôi!”
Vừa nghe xong, Tần Bác Văn như thiêu như đốt, quay sang Kiến Quốc nói lớn: “Kiến Quốc, làm ơn đưa bà già này đến đồn cảnh sát giùm tôi! Tôi phải đi tìm cháu gái ngay lập tức!”
Phùng Kiến Quốc lập tức gật đầu: “Yên tâm đi! Cứ để bà ta cho tôi lo!”
Dứt lời, cậu lập tức kéo tay Vương Tú Phân.
“Á! Không phải mấy người bảo không báo cảnh sát sao??? Tôi không đi! Tôi muốn gặp con trai tôi! Đồ bất nhân! Dám đưa mẹ chồng vào đồn cảnh sát à...”
Vương Tú Phân la lối om sòm không dứt.
Tần Bác Văn chẳng thèm đoái hoài, xoay người chạy thẳng về hướng Đông, Nam Hồ.
Tần Lệ Na mặt mày tái nhợt, chẳng buồn nghe xem mẹ chồng còn nói gì, chỉ biết vội vã đuổi theo sau. Lòng chị như lửa đốt, chỉ mong tìm được con gái càng sớm càng tốt.
...
Cùng lúc đó.
Du Uyển Nhi xách theo chiếc bao tải, giữ khoảng cách vừa phải, lặng lẽ bám theo hai người nọ từ xa.
Tiểu Tra ở lại theo dõi. Còn Tiểu Kỉ sau khi quan sát kỹ tình hình đứa bé, lập tức bay về báo cáo trước.