Hơn nữa, Tô Tầm phát hiện có khách đến làm thủ tục ở cửa, Quản lý Lý chỉ liếc nhìn một cái, không để ý mà vẫn tiếp tục nói chuyện với Tô Tầm.
Tô Tầm hiểu rõ trong lòng. Chắc là có điều gì đó muốn cầu xin.
Một lúc sau, taxi đến, Tô Tầm đứng dậy lên xe, Lý Ngọc Lập còn cười tươi tiễn cô ra cửa.
Khi Tô Tầm lên xe đi rồi, Lý Ngọc Lập mới vào khách sạn, rồi vào phòng làm việc của mình.
Hai nhân viên lễ tân thì lén lút nói chuyện: “Quản lý Lý làm gì vậy? Cũng không cần nhiệt tình đến thế đâu.”
Một nhân viên khác biết chút tin tức, lén lại gần thì thầm vài câu.
Nhân viên đó mới ngộ ra: “Thảo nào, nhưng có được không nhỉ?”
“Có được hay không cũng phải thử chứ? Không thử thì sau này biết phải làm sao? Thời gian dài như vậy, ai mà biết họ còn có thể tiếp tục sống chung không.”
...
Trong trung tâm thương mại khá đông người.
Nhưng Tô Tầm cảm thấy cũng không có gì lạ.
Mấy năm gần đây phát triển tốt hơn trước, vật tư ngày càng phong phú, hàng nhập khẩu cũng không ít, nhưng so với tương lai thì vẫn còn thua xa lắm.
So sánh hai thời điểm, chỉ trong vài chục năm mà đã có sự thay đổi lớn như vậy, ngay cả Tô Tầm cũng không khỏi kinh ngạc.
Có lẽ người sống ở thời đại này cũng không nghĩ rằng vài chục năm sau sẽ phát triển tốt đến vậy. Lần này, Tô Tầm có thể tận mắt chứng kiến sự thay đổi của thời đại rồi, cố gắng phấn đấu tới thời điểm đó, cô mới hơn sáu mươi tuổi. Vừa đúng để nghỉ hưu hưởng thụ cuộc sống.
Nghĩ đến thời đại mà mọi người phải cạnh tranh khốc liệt còn mình thì lại nghỉ hưu dưỡng già, tự nhiên thấy hạnh phúc ghê.
Ở thời đại này, nhất định phải cố gắng kiếm tiền! Tự động viên mình xong, Tô Tầm bắt đầu công cuộc mua sắm của mình.
Khi mua đồ, Tô Tầm thẳng tiến đến quầy tốt nhất. Mua đồ luôn chọn loại tốt, loại đắt, chọn loại sáng lấp lánh.
Đánh giá người qua vẻ bề ngoài là quan niệm khó thay đổi từ xưa đến nay.
Thực lực bạn thể hiện ra cũng đại diện cho việc bạn xứng đáng được đối xử thế nào trong lòng người khác. Trong thời đại không có mạng internet này, điều này càng đúng hơn. Tuy có hơi giả tạo nhưng cũng rất thực tế. Trải qua nhiều thăng trầm, Tô Tầm cũng đã trải qua quá nhiều.
Hiện tại Tô Tầm cần dùng những vật dụng bên ngoài này để thể hiện “thực lực” của mình, để chiếm thế chủ động.
Mua xong quần áo và trang sức, cuối cùng đến quầy đồng hồ nhập khẩu. Giờ các thương hiệu đồng hồ đều tập trung một quầy. Dù đồng hồ đã khá phổ biến, nhưng đồng hồ nhập khẩu vẫn là mặt hàng xa xỉ.
Chiếc đồng hồ sang trọng nhất là kiểu dây vàng thật có đính kim cương, giá bốn nghìn...
Nhân viên bán hàng thấy cô tay xách nách mang, khí chất nổi bật, da mặt hồng hào sáng bóng, ánh mắt tự tin rạng rỡ. Nhìn là biết người có điều kiện tốt mới nuôi dưỡng được như vậy. Nhân viên bán hàng biết cô là khách hàng tiềm năng, nên nhiệt tình giới thiệu chiếc đồng hồ xa hoa này.
Tô Tầm chỉ liếc mắt nhìn qua, không dành cho chiếc đồng hồ đó thêm một ánh mắt nào. Rồi mỉm cười lắc đầu: “Chiếc này tôi có rồi, chỉ là quá xa hoa lộ liễu, quá phô trương. Chỉ có thể đeo trong những dịp trang trọng, tôi cần một chiếc đeo hàng ngày.”
Rồi từ cùng thương hiệu Patek Philippe chọn một chiếc nhỏ nhắn, đơn giản nhất.
Tô Tầm cười nói: “Kiểu này cũng ổn, đủ kín đáo.”
Lúc này, Tô Tầm sâu sắc cảm nhận được sự nghèo khó của mình, dù cô có muốn giả vờ làm đại gia cũng không được. Cô thích chiếc đồng hồ toàn kim cương xa xỉ kia nhất, nhưng tiếc là cô không mua nổi.