Nhưng tương lai vẫn còn nhiều người có tư tưởng phong kiến, ở thời điểm hiện tại coi trọng chuyện này như vậy cũng không lạ.
“Cô đã kiểm tra ở các bệnh viện trong nước chưa? Tôi không muốn tìm hiểu chuyện riêng tư của cô, nhưng cũng không muốn cô uổng công đi một chuyến.”
Lý Ngọc Lập nói: “Đã kiểm tra rồi, bạn của chồng tôi là bác sĩ bệnh viện lớn, cô ấy trực tiếp kiểm tra cho chúng tôi, tôi bị vô sinh bẩm sinh. Bác sĩ nói bệnh của tôi không chữa được. Mấy năm nay tôi cũng uống nhiều thuốc, nhưng không có kết quả. Chúng tôi kết hôn đã bảy năm... Tôi nghe nói nước ngoài có kỹ thuật phát triển tiên tiến, điều kiện y tế cũng tốt, muốn thử đi nước ngoài điều trị xem sao. Nói thật với cô, tôi chuyển đến đây làm là vì có cơ hội tiếp xúc với bạn bè nước ngoài.”
Tô Tầm nói: “Đi nước ngoài chữa bệnh chắc không khó đâu.”
“Gia đình tôi không đồng ý, cho rằng làm vậy rất phiền phức. Tôi cũng không muốn vì tình trạng của mình mà xài hết tiền tiết kiệm. Nghe nói bên đó lương cao, nếu có thể làm việc tạm thời một thời gian rồi chữa bệnh, sẽ thuận tiện hơn.”
Tô Tầm hiểu, ý nghĩ này cón khó hơn việc đi nước ngoài. Tuy Lý Ngọc Lập có con đường nhưng chưa chắc đã tìm được cách đi.
Đừng nói Lý Ngọc Lập, ngay cả Tô Tầm cũng không rõ điều kiện đi nước ngoài thời đại này.
Nhưng cô chắc chắn một điều, có tiền là có thể đi nước ngoài.
Vì vậy Tô Tầm không từ chối Lý Ngọc Lập ngay, mà suy tính trong lòng. Nếu đối phương không có giá trị gì với mình, cô chắc chắn sẽ không giúp. Cô không tốt bụng đến mức vô cớ giúp người.
Nhưng nếu người đó có giá trị với mình, sau này mình kiếm được tiền, có khả năng giúp cô ấy cũng không khó.
Dĩ nhiên, dù là trường hợp nào, cũng không thể nói hết mọi chuyện ngay bây giờ. Nếu không dễ gây thù oán, không cần thiết phải làm vậy.
Vì thế Tô Tầm thở dài: “Tôi rất muốn giúp cô, nhưng nói thật, tôi chưa có kế hoạch về nước M. Lần này tôi về nhận người thân, đồng thời cần hoàn thành một số sắp xếp của gia tộc. Nếu sau này có cơ hội, tôi có thể giúp cô thực hiện nguyện vọng.”
Nghe Tô Tầm không từ chối ngay, Lý Ngọc Lập vui mừng. Rồi cười nói: “Cô Tô, tôi đương nhiên không muốn làm phiền cô. Chỉ là sau này cô giúp đỡ một chút là được.” Đều là người lớn, cô ấy cũng không nghĩ tới chuyện không làm mà hưởng.
Tô Tầm nói: “Chỉ cần sau này có cơ hội, giúp một tay cũng không sao. Chỉ là gần đây tôi cũng rất bận, nên tạm thời không thể lo cho cô.”
“Tôi không vội, nhưng không biết cô cần giúp gì không, tôi cũng quen biết nhiều người trong nước. Nói không chừng, tôi có thể giúp cô một chút.”
Lúc này, trong lòng Lý Ngọc Lập thấy rất yên tâm.
Trước đây dù Tô Tầm đồng ý giúp, cô ấy cũng cảm thấy hơi lo lắng. Có lẽ đối phương chỉ khách sáo mà thôi. Đến tuổi này, cô ấy cũng biết trời không cho không ai cái gì. Nhưng nếu mình có thể giúp người khác làm việc gì, về tình cảm và lý trí, người đó cũng nên trả ơn.
Cô ấy cho rằng một người Hoa Quốc có thể sống tốt ở nước ngoài, chắc chắn không phải loại người nói chuyện không giữ lời.
Nhìn bộ dáng, khí chất tự tin, và thói quen xài tiền như nước là biết ngay người đó rất giàu ở nước ngoài.
Tô Tầm thấy Lý Ngọc Lập hiểu chuyện, trong lòng cũng hài lòng.
“Lần này tôi về nước một mình, không mang quản gia hay trợ lý riêng, quả thật rất bất tiện về nhiều mặt. Ngay cả phương tiện giao thông đơn giản cũng không giải quyết được. Hơn nữa, tôi cũng không hiểu nhiều tình hình trong nước, cần thời gian tìm hiểu.”