Thập Niên 80: Hoa Kiều Về Nước

Chương 21

Trước Sau

break

Ông ta vội sắp xếp một cán bộ công an lớn tuổi đi điều tra hồ sơ hộ khẩu thôn Tiểu Hoắc. Bởi vì việc nhận người thân quan trọng, phải đối chiếu hồ sơ và người thật chính xác, không thể nhận nhầm người thân, như vậy thật mất mặt.

Có điều, Đồn trưởng Chu thực sự không tin trong nhà họ Tô còn người đi nước ngoài.

Nếu có họ hàng ở nước ngoài, Tô Tiến Sơn không thể làm đội trưởng được. Hơn nữa gia đình họ cũng không giống kiểu người có họ hàng thành đạt.

Không nói đến những chuyện họ phạm phải, chỉ riêng hai lần Đồn trưởng Chu đến nhà họ Tô cũng đủ nhớ kỹ.

Vốn đang đúng mùa thu hoạch, ai nấy đều cúi đầu bận rộn làm việc. Làm cho nhà mình thì hăng hái lắm. Thu được bao nhiêu lương thực đều là của mình, chẳng ai muốn lười biếng, chỉ mong siêng năng hơn người khác, cố gắng hơn người khác để gặt được nhiều thóc lúa hơn.

Thế nhưng tiếng gầm giận dữ đó lại khiến những người đang bận rộn giật mình ngẩng đầu nhìn qua.

Nhìn một cái, mọi người lập tức bình tĩnh lại. À, lại là Cát Hồng Hoa.

Lại gây chuyện nữa à?

Chuyện này thì chẳng có gì lạ, ngày nào Cát Hồng Hoa không làm ầm lên mới là chuyện lạ.

Chẳng ai buồn để ý bà ta. Người này vốn là kiểu không có lý cũng có thể gây chuyện ba phần. Cũng chỉ mấy năm gần đây, sau khi hai đứa con trai trở về, mới ồn ào ít hơn chút. Trước đó, hai đứa con trai đi cải tạo ở nông trường, bà ta như thể có thù với cả làng. Ai lỡ chọc phải bà ta, bà ta có thể vác cuốc chạy sang nhà người ta liều mạng ngay.

Ngay cả nhà Lưu Tam Căn hiện đang thay thế công việc của Tô Tiến Sơn cũng từng gặp nạn, nồi niêu bị đập vỡ. Khiến vị đội trưởng mới nhậm chức cũng phải nhường bà ta vài phần.

Lúc này, Cát Hồng Hoa chống nạnh, vẫn đang kéo cổ họng mắng chửi om sòm, gần như lôi cả tổ tông mười tám đời của tên trộm ra mắng cho hết.

Bà ta vừa nhấp một ngụm nước nguội trong cốc men, chuẩn bị tiếp tục mắng thì chồng bà Tô Tiến Sơn gánh sọt tre đi tới.

Ông ho khẽ một tiếng, hạ giọng nói: “Đừng mắng nữa.”

Cát Hồng Hoa hừ một tiếng: “Tôi còn sợ ai à? Dám bắt nạt nhà tôi, tôi không để yên đâu!”

Tô Tiến Sơn nhấc chiếc nón cỏ đậy trên sọt tre ra, lộ ra bên trong mấy cây cải thảo tươi non.

Cát Hồng Hoa: ...

Xong rồi, lần này mắng trúng nhà mình.

Bà ta vội nhổ mấy tiếng “phì phì”, nhỏ giọng nói: “Ông làm gì đi hái rau thế?”

“Tôi định mang về nhà, để bà đỡ mất công chạy một chuyến.” Tô Tiến Sơn cười híp mắt.

Mặt Cát Hồng Hoa hơi đỏ, có chút ngượng ngùng: “Thôi đi, đồ lắm chuyện.”

Quay người lại, bà ta lớn tiếng nói: “Nể mặt lão già nhà tôi, chuyện này thôi bỏ qua! Lần sau còn ai dám trộm rau, tôi liều mạng với người đó!”

Thừa nhận mình vừa mắng nhầm người là chuyện không thể nào. Mắng cũng mắng rồi, mắng là để người ta sợ. Hơn nữa, những người bị mắng cũng đáng đời, ai biết sau lưng họ đã nói xấu nhà mình bao nhiêu lời rồi. Bị mắng chẳng oan ai cả.

Mấy năm nay nếu không đủ hung dữ, nhà bà ta còn không biết bị bắt nạt đến mức nào.

Hai đứa con trai vừa đi cải tạo, đã có người tới mai mối cho nhà bà ta, trước là định gả con gái út cho một lão già ế vợ.

Sau đó lại có người tới mai mối cho con dâu, muốn con dâu tái giá với một gã góa vợ có mấy đứa con.

Dân làng bỏ đá xuống giếng, dám chỉ trỏ nói xấu nhà bà ta ngay trước mặt.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương