Thập Niên 80: Hoa Kiều Về Nước

Chương 23

Trước Sau

break

Cát Hồng Hoa lập tức căng thẳng: “Thằng hai, con không được đi cải tạo nữa đâu, mẹ chịu không nổi đâu.”

“Biết rồi, biết rồi, con có chừng mực.” Tô Hướng Nam xua tay cười.

Nhìn thằng con ngỗ ngược, Cát Hồng Hoa tức mà chẳng biết làm sao, quay người về nhà.

Tô Tiến Sơn còn cố ý đi cùng bà, đưa bà về nhà.

Hai anh em phía sau thì tiếp tục ra ruộng làm việc. Hai người là lao động chính trong nhà, việc ruộng đất phải làm nhiều hơn.

Trước kia họ không ở nhà, phụ nữ trong nhà đều phải chịu khổ. Giờ hai người về rồi, không để phụ nữ xuống ruộng nữa, nhiều nhất chỉ ra sân phơi thóc, ở nhà nuôi gà nuôi lợn, khai hoang vườn trồng rau.

Trứng gà và rau ăn không hết còn có thể mang lên trấn đổi tiền.

“Thằng hai, em đừng suốt ngày lên trấn, làm ba mẹ lo.” Tô Hướng Đông dạy em.

Tô Hướng Nam nói: “Em biết mà, nhưng phải kiếm tiền chứ. Hiện giời nhà mình thế này, chỉ trông vào trồng trọt thì không được. Mẹ mình bao lâu rồi chưa may đồ mới? Bảo Linh muốn gả vào nhà tốt, cũng phải chuẩn bị thêm của hồi môn à? Cả chị dâu bên nhà mẹ đẻ cũng chẳng có mặt mũi gì, có tiền rồi chẳng phải chị ấy dễ sống hơn sao? Còn cháu gái nữa, chẳng phải cũng sắp đi học rồi à.”

Nghe Tô Hướng Nam lải nhải, mày Tô Hướng Đông càng nhíu chặt, cảm thấy nhà mình đúng là nghèo.

Từng là tráng đinh nổi tiếng trong làng, luôn kiếm được nhiều công điểm nhất, giờ nhà lại sống kém hơn người khác, trong lòng anh rất khó chịu.

“Chị dâu em nói rồi, lần này về nhà mẹ đẻ sẽ hỏi giúp, xem có thể tìm cho anh việc khiêng vác gì để kiếm tiền không. Giờ mấy làng cùng xây trường tiểu học, chắc cần người khiêng gạch. Trấn cũng sắp sửa đường lên huyện, làng mình cũng đang sắp xếp người đi làm. Lưu Tam Căn không sắp xếp cho anh, thì xem bên nhà ba vợ có giúp được không.” Ba vợ anh là Lý Hữu Đức, cũng là bí thư thôn Lý Gia.

Tô Hướng Nam lại không mấy lạc quan. Mấy năm nay nhà họ Lý không qua lại với nhà mình.

Hơn nữa, dù có đi làm việc nặng, kiếm được bao nhiêu tiền chứ?

Hắn vẫn phải tự nghĩ một con đường kiếm tiền. Không thì nhà này bao giờ mới khá lên được?

Thấy vẻ mặt lo lắng của thằng hai, Tô Hướng Đông chỉ cảm thấy nó hay nghĩ nhiều. Thằng hai từ nhỏ đã lắm tâm tư, thích suy nghĩ lung tung.

“Đừng nghĩ nhiều nữa, chờ tin của chị dâu em đi. À đúng rồi, chị dâu nói sẽ mang thịt về cho anh ăn đấy. Ha ha.”

Tô Hướng Nam: ...

Anh cả, ăn cơm mềm mà anh cũng vui thế à?

...

Thôn Lý Gia, trong bếp nhà bí thư thôn Lý Hữu Đức, Lý Xuân Lan đang ăn đến miệng đầy mỡ. Vừa ăn vừa nhét cho con gái Tô Phán Phán. Đứa trẻ sáu tuổi nhưng người thì bé xíu, lúc này bé ăn đến phồng cả má, vừa ăn vừa cười: “Mẹ ơi, ngon quá!”

“Chứ sao, đây là thịt mà.” Lý Xuân Lan vừa nói, trong lòng vừa lẩm bẩm. Ba cô ngày nào cũng than nghèo, vậy mà tổ chức tiệc tròn tuổi cho cháu đích tôn thì không tiếc tay, không chỉ bày sáu mâm, món ăn còn phong phú thế này, có gà có thịt.

Đừng tưởng cô không biết, tiền của thằng ba đều do vợ nó giữ, tiền làm tiệc này đều là ba cô bỏ ra.

Thiên vị đến mức vô lý.

Mỗi lần cô lấy chút kim chỉ lặt vặt từ nhà mẹ đẻ đều bị nói là phá của, ăn cây táo rào cây sung. Thế làm tiệc cho cháu, cho người ngoài ăn ngon như vậy thì không gọi là phá của sao?

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương