Đây chính là họ hàng mà đồng bào nước ngoài đang tìm!
Trong lòng Tiểu Lý dâng trào cảm giác thỏa mãn khi hoàn thành nhiệm vụ, còn có thêm niềm vui giúp người ta đoàn tụ.
Giúp người ta tìm người thân, chứng kiến cảnh cả nhà đoàn viên đúng là chuyện đẹp biết bao!
Tiểu Lý nở nụ cười: “Không sai rồi!”
Lưu Tam Căn hỏi: “Đồng chí, không sai cái gì? Vậy là xong à?”
Ngay cả Tô Tiến Sơn cũng vểnh tai lên: “Đồng chí công an, rốt cuộc anh hỏi những chuyện này để làm gì? Tôi nghe mà hồ đồ quá. Chẳng lẽ thật sự là chú hai ở bên ngoài gây ra chuyện gì rồi? Nhưng chẳng phải chú hai đã chết từ lâu rồi sao? Nếu còn sống, sao bao nhiêu năm nay chú hai không về?”
Tiểu Lý thần bí nói: “Là vì ông ấy không về được ông ấy ra nước ngoài rồi!”
“…!!!”
Cả văn phòng thôn lập tức chấn động.
Ra nước ngoài đối với người thôn Tiểu Hoắc mà nói, đó là chuyện cực kỳ xa lạ, nghe cũng hiếm. Không ai ngờ bên cạnh mình lại có người từng ra nước ngoài.
Lưu Tam Căn kích động: “Tô Tiến Sơn, nhà anh có quan hệ nước ngoài à?”
Tô Tiến Sơn nói: “Ông kích động cái gì, giờ đâu còn như trước nữa.” Dù không còn quản việc, ông vẫn quan tâm tình hình bên ngoài, rảnh là lên văn phòng thôn đọc báo. Chẳng lẽ Lưu Tam Căn không đọc báo à?
Tiểu Lý nói: “Đúng vậy, bây giờ đồng bào ở nước ngoài có thể về nước rồi. Nhà nước ta đang mở cửa, làm ăn với bên ngoài. Tôi cũng từng nghe chuyện đồng bào nước ngoài về tìm người thân, không ngờ trấn Bình An chúng ta cũng có.”
Lúc này đầu óc Tô Tiến Sơn vẫn còn rối, tin này quá đột ngột. Ông xác nhận lại: “Chú hai tôi… vẫn còn sống à?”
Tiểu Lý đáp: “Cái này thì chưa rõ. Chỉ biết người về lần này là cháu gái của ông ấy, đang ở thành phố Đông Châu. Cô ấy sinh ra ở nước ngoài, không hiểu rõ tình hình trong nước, không biết các ông ra sao nên mới tới Cục Công An thành phố nhờ giúp. Thành phố gọi về sở chúng tôi, bảo xác minh tình hình. Hôm nay tôi tới chính là vì chuyện này.”
Nói xong, anh cất sổ ghi chép vào túi: “Tôi phải về báo cáo ngay. Bên kia còn đang đợi. Các ông cũng chuẩn bị tinh thần, có khi mấy hôm nữa người ta sẽ tới.”
Tô Tiến Sơn liên tục gật đầu, rồi tiễn Tiểu Lý ra cửa: “Đồng chí, hôm nay thật sự làm phiền anh rồi. Mang đến cho gia đình chúng tôi một tin tốt như vậy.”
“Không có gì, chuyện nên làm thôi.” Tiểu Lý cười.
Cửa văn phòng mở ra, những người xem náo nhiệt không thấy cảnh tượng như mong đợi. Công an không bắt Tô Tiến Sơn, trái lại còn nói cười với ông, trao đổi mấy câu rồi cưỡi xe đạp rời đi.
Có người thất vọng, có người thấy chán, sao không có chuyện náo nhiệt để hóng hớt.
Nhà họ Tô thì thở phào nhẹ nhõm, vội vã vây lại. Cát Hồng Hoa sốt ruột: “Ba nó, rốt cuộc là sao?”
Tô Tiến Sơn đáp: “Không có chuyện gì…”
“Không có chuyện gì là tốt rồi.” Cả nhà đều thở phào.
Tô Tiến Sơn lại nói: “Chỉ là chú hai nhà mình về tìm người thân, chú hai từ nước ngoài về.”
Cát Hồng Hoa còn chưa kịp hiểu, cố tình nói to: “Nghe chưa, công an tìm nhà mình là để tìm người thân đấy! Chú hai nhà mình về tìm người thân, từ nước ngoài về đấy!” Bà làm vậy là để chặn miệng những kẻ đoán già đoán non.
Nhưng vừa nói xong, chính bà mới sực tỉnh: “Cái gì? Chú hai nhà mình… ở nước ngoài á?” Nhà họ Tô có người ra nước ngoài từ bao giờ?