Thập Niên 80: Hoa Kiều Về Nước

Chương 34

Trước Sau

break

Không chỉ là có ý nghĩa, lúc phòng tuyên truyền nghe xong, ai nấy đều thấy câu chuyện này quá truyền kỳ, quá truyền cảm hứng, rất có giá trị tuyên truyền.

Tô Tầm nghe vậy, trong lòng vui mừng, cười nói: “Tất nhiên là được. Các anh đã vất vả giúp tôi tìm được người thân, tôi cũng sẵn lòng làm chút việc cho các anh.”

Vốn dĩ cô cũng định tự mình tuyên truyền một đợt. Dù sao đã chuẩn bị khởi nghiệp trong nước, thì nhất định phải mở rộng độ nhận diện. Chuyện nhận người thân lần này chính là một điểm thu hút sự chú ý của công chúng rất tốt. Đề tài người yêu nước từ nước ngoài về thăm quê, lại quyết tâm xây dựng Tổ quốc đúng là quá hay. Có danh tiếng rồi, việc làm ăn của cô cũng dễ hơn.

Giờ có công an chủ động tuyên truyền, cô lại càng bớt việc. Đôi bên cùng có lợi, đương nhiên phải ủng hộ.

Xong việc, Cao công an chuẩn bị cúp máy: “Được rồi đồng chí, tôi sẽ gọi cho bên địa phương báo trước giúp cô.”

Tô Tầm vội nói: “Xin đợi một chút.”

“Còn chuyện gì nữa không?” Cao công an hỏi.

“Là thế này, tôi muốn hỏi đồng chí xem có quen ai đang cần tìm việc không. Trước đây ở nước ngoài, tôi luôn có vệ sĩ đi theo, lần này về nước không tiện nên không mang về. Tôi muốn tìm một vệ sĩ trong nước để đảm bảo an toàn cho mình. Đồng chí đừng hiểu lầm, không phải tôi không tin vào trị an trong nước, chủ yếu là sau này tôi dự định phát triển ở trong nước, thường xuyên đi xa, lại hay đi một mình, để phòng ngừa vạn nhất thôi.”

Nhân viên lễ tân đứng bên cạnh: ...

Gia đình kiểu gì vậy trời, ra ngoài còn có vệ sĩ đi theo?

Cao công an cũng hơi bất ngờ, nhưng yêu cầu tìm vệ sĩ của Tô Tầm thì ông có thể hiểu.

Mấy năm nay trị an đúng là…

Nhưng giới thiệu người làm vệ sĩ… ông có quen ai làm vệ sĩ đâu chứ… ờ… hình như cũng có. Chỉ là chưa chắc người ta chịu đến. Người có bản lĩnh thường có chút kiêu ngạo. Hơn nữa công việc này lại mang tính tạm thời.

Cao công an không vội từ chối, mà hỏi: “Có yêu cầu gì không? Đãi ngộ thế nào?”

Tô Tầm đáp: “Tôi hy vọng người đó có phẩm chất chính trực như các đồng chí công an, có năng lực bảo vệ an toàn cho tôi. Thời gian làm việc là mỗi tuần nghỉ một ngày. Thời gian làm việc khá dài, cơ bản là chờ lệnh suốt 24 giờ. Hơn nữa chắc chắn không lâu dài như đơn vị quốc doanh, có thể chỉ làm một thời gian, cũng tùy tình hình. Nhưng trong thời gian làm việc, đãi ngộ sẽ không kém. Ừm, lương tạm tính là ba trăm đồng một tháng. Cuối năm xét theo biểu hiện để thưởng thêm. Trong thời gian làm việc, ăn ở đều do tôi bao hết.”

Cao công an: ...

Sao nghe mà thấy mình cũng khá phù hợp nhỉ… khụ khụ, không được, mình là người có lý tưởng!

“Được, tôi sẽ hỏi giúp cô.”

Tô Tầm cười: “Vậy làm phiền đồng chí, nếu có thể tuyển được người càng sớm thì càng tốt.”

Cao công an đáp ứng rất dứt khoát. Đãi ngộ tốt như vậy, thật sự không có gì phải do dự. Bảo vệ một người bình thường, có thể nguy hiểm đến đâu? Hơn nữa đồng chí Tô này trông tính tình cũng tốt, không phải kiểu khó ở.

Cúp máy xong, Tô Tầm nhờ lễ tân ghi lại thời gian gọi điện, để lúc trả phòng thì thanh toán cùng.

Hai nhân viên lễ tân đã bị mức lương Tô Tầm vừa nói làm cho sững sờ.

Rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Ba trăm đồng một tháng…

Ba trăm đồng…

Trong khi họ chỉ có ba mươi đồng, nghe lương người ta tới ba trăm đồng mà cứ tưởng mình nằm mơ.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương