Thập Niên 80: Tôi Thật Sự Không Phải Thần Y

Chương 1

Trước Sau

break

Bánh xe va đập vào đường ray, phát ra những tiếng “ầm ầm” đơn điệu mà vang dội.

Chuyến tàu da xanh lao nhanh trên cánh đồng hoang mênh mông vô tận. Trong toa, người chen chúc chật kín, chẳng khác nào một hộp cá mòi.

Mấy ngày trước trời có mưa nhưng chẳng những không xua tan được cái nóng oi bức, trái lại còn khiến không khí trở nên ẩm dính, ngột ngạt hơn.

Mùi mồ hôi người hòa lẫn với mùi gia cầm, gia súc không biết nhà ai mang theo, quẩn quanh trong không khí, lên men thành một cảm giác khó chịu khiến người ta lâng lâng choáng váng.

Trong toa số 17, Ôn Hi Hòa lại như đang ở trong một thế giới tĩnh lặng hoàn toàn khác biệt.

Cô hơi cúi đầu, hai tay nâng cuốn Hoàng Đế Nội Kinh đã ố vàng theo năm tháng, chăm chú đọc đến xuất thần.

Ở ghế bên cạnh, Sở Nguyên tỉnh dậy từ giấc ngủ chập chờn vì tàu xóc nảy. Vừa mở mắt, cậu bé đã nhìn thấy bóng nghiêng yên tĩnh của cô, trong lòng không khỏi ngẩn ngơ.

Rời khỏi ngôi làng nhỏ ấy đã năm ngày, cậu bé và Ôn Hi Hòa đang ngồi chuyến tàu này lên Bắc Kinh nương nhờ họ hàng.

Ban đầu, trong lòng Sở Nguyên lo lắng không yên. Cậu bé hiểu rõ người “chị gái” bên cạnh mình hơn ai hết.

Ở nơi quen thuộc thì có thể hống hách ngang ngược nhưng hễ ra ngoài là dễ lộ vẻ nhút nhát, đúng kiểu “chỉ giỏi trong nhà”. Thế nhưng mấy ngày trên đường đi vừa qua, biểu hiện của Ôn Hi Hòa lại hoàn toàn khác...

“Em có muốn uống nước không?”

Ôn Hi Hòa cảm nhận được ánh nhìn, liền ngẩng đầu lên. Đôi mắt trong trẻo, mát lành nhìn về phía Sở Nguyên, tay tiện thể đưa chiếc cốc tráng men đặt bên cạnh cho cậu bé.

Sở Nguyên nhận lấy cốc nước, hơi do dự rồi nhỏ giọng cảm ơn. Cổ họng cậu bé quả thực đã khô khốc từ lâu.

Vừa uống nước, cậu bé vừa để ý thấy phía cửa thông sang toa trước người đứng chen chúc kín mít, thấp thoáng còn nghe thấy tiếng cãi vã, không khỏi hỏi: “Chị, bên kia xảy ra chuyện gì vậy?”

Ôn Hi Hòa nhìn theo hướng ánh mắt cậu bé.

Giữa vòng người vây kín, một nhân viên cảnh sát đường sắt mặc đồng phục xanh đang cố gắng duy trì trật tự.

“Không rõ.” Cô lắc đầu, giọng điệu bình thản.

Trong hai người đàn ông ngồi đối diện họ, người có vẻ hoạt bát hơn dường như cuối cùng cũng tìm được cơ hội bắt chuyện, liền nghiêng người tới, hạ thấp giọng nói: “Hai người chưa nghe à? Toa phía trước có người đột nhiên phát bệnh cấp tính, đau đầu dữ dội! Lúc nãy có một bác sĩ trẻ nhìn cũng trạc tuổi cô sang đó rồi.”

“Đau đầu?”

Lông mày Ôn Hi Hòa khẽ động. Cô khép cuốn sách trong tay, gọn gàng cất vào chiếc túi đeo vai màu xanh quân đội đã bạc màu bên cạnh.

Người đàn ông thấy Ôn Hi Hòa nhìn sang, bị ánh mắt trong veo mà trầm tĩnh của cô nhìn thẳng, vô thức ưỡn lưng, hắng giọng nói tiếp: “Đúng vậy, kêu la thảm lắm, bọn tôi cũng giật mình. Hai người ngồi gần thế, không nghe thấy sao?”

“Cô là sinh viên trường y?”

Người đàn ông bên cạnh, chàng thanh niên tên Trần Chư Hành đưa mắt quan sát Ôn Hi Hòa, thuận miệng hỏi một câu.

Anh ta ăn mặc chỉnh tề, trên túi áo sơ mi còn cài một cây bút máy hiệu Anh Hùng, ánh mắt mang theo sự dò xét.

“Cũng xem như vậy.”

Ôn Hi Hòa đáp qua loa, ánh nhìn lại hướng về phía đám đông ồn ào kia. Người vẫn vây kín trong ngoài mấy tầng, rõ ràng tình hình chưa hề dịu đi.

Cô đứng dậy, dặn dò Sở Nguyên: “Em ngồi yên ở đây chờ, đừng chạy lung tung. Chị qua đó xem thử.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương