Thập Niên 80: Tôi Thật Sự Không Phải Thần Y

Chương 3

Trước Sau

break

Dương Kế Lâm cũng hoàn toàn sững sờ, sắc mặt trong nháy mắt tái mét, miệng vô thức lẩm bẩm: “Đau đỉnh đầu, chọn huyệt Bách Hội, Hậu Đỉnh, Hợp Cốc, theo sách ghi chép thì... không thể sai được...”

“Anh đã bỏ sót một điểm.” Một giọng nữ trong trẻo, lạnh lẽo vang lên, phá tan cục diện hỗn loạn.

Tất cả ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Ôn Hi Hòa.

Họ chỉ thấy cô bước lên trước, không để ý đến vẻ kinh ngạc của mọi người, trực tiếp ngồi xổm xuống, duỗi ba ngón tay nhẹ nhàng đặt lên cổ tay ông Tôn.

Ôn Hi Hòa nín thở tập trung, cảm nhận mạch đập dưới đầu ngón tay. Một lúc sau, cô trầm ngâm nói: “Bác ơi, chứng đau đầu này của bác là bệnh cũ rồi, đúng không? Ít nhất cũng phải ba năm rồi.”

Ông Tôn đau đến mức không nói nên lời. Người vợ như vớ được cọng rơm cứu mạng, vội vàng đáp thay: “Đúng đúng đúng! Ba năm trước ông ấy bị gió lạnh thổi trúng, từ đó để lại bệnh này!”

“Hai hôm trước bác còn bị vẹo cổ, có tìm người xoa bóp bấm huyệt, đúng không?”

Ôn Hi Hòa buông tay, vừa nói vừa lấy từ chiếc túi đeo vai màu xanh quân đội một bao kim châm đã hơi cũ.

Người vợ càng thêm kinh ngạc, kích động gật đầu: “Đúng vậy! Đúng vậy! Chúng tôi ở trọ, ông ấy ngủ không quen nên bị vẹo cổ, có nhờ người ta xoa bóp, lúc đó đỡ hơn một chút.”

“Ai ngờ sáng nay ăn một bát ớt dầu cay, vừa lên tàu chưa lâu thì bắt đầu đau, lại càng lúc càng nặng...”

Trong lòng Ôn Hi Hòa đã hiểu rõ. Đây là chứng can hư, hỏa vượng, dương khí bốc lên trên lại thêm đồ cay kích thích nội hỏa.

Trong toa tàu thì nóng bức như lò hấp, chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Bảo sao ông đau dữ dội đến vậy.

Cô lấy ra một cây kim bạc mảnh dài, dịu giọng nói với ông Tôn: “Bác ạ, tôi giúp bác trị cái vẹo cổ trước, làm giãn gân mạch rồi mới chữa chứng đau đầu, bác thấy được không?”

Lúc này ông Tôn đã bị cơn đau hành hạ đến gần như kiệt sức, mồ hôi thấm ướt cả cổ áo. Ông muốn gật đầu, nhưng cổ vừa nhúc nhích đã đau thấu tim gan.

Người vợ nhìn gương mặt còn rất trẻ của Ôn Hi Hòa, lại nhìn người chồng đang đau đớn, vẻ mặt đầy do dự: “Cô gái à, hay... hay thôi đi... vừa nãy bác sĩ này còn chưa... nhỡ lại xảy ra chuyện thì...”

Nghe vậy, mặt Dương Kế Lâm càng nóng rát, xấu hổ đến mức không biết giấu mặt vào đâu.

“Tôi chỉ châm hai mũi thôi, bác xem hiệu quả rồi hãy quyết định.” Giọng Ôn Hi Hòa ôn hòa, nhưng mang theo sự vững vàng không cho phép nghi ngờ.

Người vợ nhìn người chồng đau khổ không chịu nổi. Ông Tôn nghiến răng, khó nhọc nặn ra mấy chữ: “Để... để cô ấy châm!”

Ôn Hi Hòa nhờ nhân viên cảnh sát tàu hỏa giúp xua bớt đám đông, chừa ra một khoảng không gian. Cô nhìn Dương Kế Lâm vẫn còn đang ngẩn người, dặn dò: “Phiền anh đỡ bác ngồi thẳng lên, cởi áo ngoài ra.”

Dương Kế Lâm theo phản xạ làm theo. Ôn Hi Hòa đưa tay ấn nhẹ quanh huyệt Kiên Tỉnh ở vai trái của ông Tôn, tìm điểm đau nhạy cảm nhất.

Khi đầu ngón tay chạm đúng chỗ, ông Tôn lập tức rên lên một tiếng nặng nề, lông mày nhíu chặt.

“Cồn.”

Ôn Hi Hòa đưa tay ra, Dương Kế Lâm vội vàng đưa tới. Cô thuần thục sát trùng một cây kim bạc hơi to, rồi đưa cho Dương Kế Lâm: “Dùng lửa hơ cây kim này.”

“Cô định dùng hỏa châm???” Dương Kế Lâm giật mình, nhưng tay vẫn không dừng lại.

“Ừ.” Ôn Hi Hòa đáp gọn.

Dương Kế Lâm nhanh chóng sát trùng kim nhưng lục khắp túi không tìm được diêm.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương