Ôn Kiến Quốc giơ cổ tay lên xem giờ, nhìn chiếc đồng hồ Thượng Hải cũ đã đeo suốt bao năm, lớp sơn trên mặt đồng hồ đã bong tróc loang lổ.
Cô con gái Ôn Bình đứng bên cạnh bực bội giậm chân: “Bố, qua hơn nửa tiếng rồi mà vẫn chưa thấy người đâu? Chẳng phải nói ba giờ năm mươi là tới sao?”
“Tàu trễ giờ là chuyện thường, kiên nhẫn đợi chút.”
Lời Ôn Kiến Quốc còn chưa dứt, một hồi còi tàu kéo dài từ xa vọng lại. Con rồng xanh phun ra làn hơi trắng, chậm rãi tiến vào sân ga.
Tàu vừa dừng hẳn, dòng người liền ào ạt tràn xuống.
Ôn Kiến Quốc kiễng chân, cố gắng tìm kiếm những gương mặt quen thuộc trong biển người ồn ào.
Rời khỏi ngôi làng ấy đã hơn mười năm, ấn tượng của ông về cô cháu gái kia sớm đã mờ nhạt. Ông chỉ còn nhớ mang máng qua thư từ trong làng rằng đó là một cô bé gầy gò, da vàng vọt, cha mẹ mất sớm, được ông nội cưng chiều nên tính tình chẳng mấy dễ chịu.
Thực lòng mà nói, nếu không phải vì năm xưa ở trong làng, người già trẻ nhỏ trong nhà hễ đau ốm đều nhờ ông cụ Ôn tận tâm chữa trị.
Lại thêm việc ông cụ từng chu cấp cho ông lên Bắc Kinh học hành, thì Ôn Kiến Quốc chưa chắc đã muốn đón nhận cặp chị em này.
Đây không chỉ là thêm hai đôi đũa, mà là thêm hai miệng ăn thực sự.
Vẫn là Ôn Bình nhanh nhạy. Cô nàng đã sớm chuẩn bị một tấm bìa cứng, dùng bút lông viết chữ to, giơ cao lên trên đầu.
“Chị ơi, chị nhìn kìa, đó là tên của chúng ta!”
Sở Nguyên đeo chiếc túi nhỏ sau lưng, tinh mắt phát hiện mục tiêu, khẽ kéo tay áo Ôn Hi Hòa.
Ôn Hi Hòa nhìn theo, thấy Ôn Bình đang giơ bảng, bên cạnh là Ôn Kiến Quốc đang dáo dác trông ngóng.
Cô quay sang, nghiêm túc dặn dò đôi vợ chồng ông Tôn cùng xuống tàu: “Bác ơi, hôm nay chứng đau đầu của bác đã giảm, nhưng vấn đề quan trọng nhất của bác là tim. Trước tiết Lập Thu, bác nhất định phải đến bệnh viện kiểm tra kỹ càng, tuyệt đối không được chậm trễ.”
Giờ đây ông Tôn đã hoàn toàn tin phục y thuật của Ôn Hi Hòa. Nghe nói tim có vấn đề, lòng ông thắt lại, vội vàng đáp: “Được được được, nhất định tôi sẽ đi! Bác sĩ Ôn, cô để lại cho tôi địa chỉ được không? Đến lúc đó tôi còn tìm cô tái khám.”
Ôn Hi Hòa nghĩ ngợi một chút rồi viết địa chỉ nhà Ôn Kiến Quốc đưa cho ông.
Đúng lúc này, con trai ông Tôn vội vã chạy tới đón. Nhìn thấy cảnh ấy, trong mắt anh ta thoáng hiện vẻ nghi hoặc, nhưng vẫn đỡ cha mẹ rời đi trước.
Ôn Hi Hòa vừa định dẫn Sở Nguyên tiến về phía Ôn Kiến Quốc thì Dương Kế Lâm thở hổn hển đuổi theo, kích động nắm chặt tay cô.
“Này! Anh làm cái gì vậy hả???”
Ôn Kiến Quốc thấy thế liền lao tới, mạnh tay đẩy Dương Kế Lâm ra, nghiêm giọng quát: “Giữa thanh thiên bạch nhật, lôi lôi kéo kéo như vậy còn ra thể thống gì!”
Dương Kế Lâm lúc này mới nhận ra mình thất thố, vội buông tay, mặt đỏ bừng giải thích: “Xin lỗi, xin lỗi! Tôi không cố ý! Tôi chỉ có một vấn đề muốn thỉnh giáo bác sĩ Ôn!”
“Huyệt vị cô vừa châm khác với những gì tôi học! Rõ ràng bác Tôn đau dữ dội ở vai trái, vì sao cô lại châm kim vào tay phải của bác ấy?”
Nghe vậy, Ôn Kiến Quốc lộ vẻ kinh ngạc. Ôn Bình vừa cất tấm bảng đi tới cũng sững người.
Ôn Hi Hòa thần sắc bình thản, giải thích: “Không có gì lạ cả. Trong Nội Kinh có nói: “Bệnh ở trên thì lấy dưới, bệnh bên trái thì lấy bên phải”. Anh về suy ngẫm kỹ một chút sẽ hiểu. Tôi còn có việc, xin phép đi trước.”