Thập Niên 90: Nhóc Tì Thần Thám Ở Khu Tập Thể Số 90

Chương 1

Trước Sau

break

Chém giết nổi lên bốn phía, xác chết la liệt khắp nơi, kỷ nguyên tinh tế chỉ còn là một mớ hỗn độn.

Màn đêm tĩnh lặng, một bóng dáng nhỏ bé luồn lách qua những cái xác.

Cô bé trốn trong một góc tối tăm, co cơ thể gầy gò lại, đưa bàn tay nhỏ bé vươn về phía trước.

Chợt ánh mắt cô bé sáng rực lên, nhẹ nhàng nhặt một bình dịch dinh dưỡng lên hệt như vừa vớ được chí bảo.

Cục cưng nhỏ dùng hai tay ôm lấy, mở nắp với thủ pháp vô cùng thuần thục rồi tu cạn, nhưng chẳng nếm được mấy giọt.

Bình dịch dinh dưỡng này đã bị người ta mở ra từ lâu, thứ còn sót lại chẳng qua chỉ là cặn, làm ướt khóe môi đứa trẻ.

Cô bé chép chép miệng.

Ánh trăng vằng vặc chiếu xuống, Áo Áo đứng dậy.

Giống như bất kỳ ngày nào trước đây, cô bé bước đi về phía bóng đêm tĩnh mịch.

"Con bé vẫn chưa tỉnh à?"

"Đâu có dễ tỉnh thế, tình hình lúc nãy không khả quan đâu."

"Ba năm rồi đấy?"

Vài âm thanh mơ hồ truyền tới.

Cục cưng nhỏ còn chưa kịp suy nghĩ xem giọng nói này từ đâu ra thì đã lập tức ngồi xổm xuống, cẩn thận thu người lại thành một cục.

Cô bé không thể phân biệt được ngọn nguồn của âm thanh, càng không hiểu bọn họ đang nói gì.

Cô bé chỉ biết phải giấu mình thật kín.

Cô bé còn quá nhỏ, bất kỳ một âm thanh kỳ quái nào cũng có thể gây bất lợi cho mình.

Bắt buộc phải bảo vệ tốt bản thân.

Có vậy mới vượt qua được chông gai, trở thành nhóc tì mạnh nhất kỷ nguyên tinh tế.

"Đã sắp 6 giờ rồi, anh trai con bé vẫn chưa tới sao? Tôi còn muốn xem hôm nay cậu ấy có mang cái núm vú giả đến nữa không đây."

"Có lẽ đội cảnh sát bận việc nên chậm trễ. Cô bảo cái núm vú giả đó thì mang đến có ích gì chứ, đứa bé còn đang phải thở bình oxy kia kìa."

"Suỵt! Anh con bé đến rồi kìa."

Âm thanh bên tai vẫn chưa dừng lại.

Sương mù mênh mông, cứ phảng phất như truyền đến từ một quốc gia xa xôi nào khác.

Đúng lúc này, tuyến âm thanh thay đổi, một giọng nói máy móc vang lên trong đầu.

Giọng nói máy móc bảo với Áo Áo rằng, cô bé và anh trai là hai nhân vật bia đỡ đạn trong một cuốn tiểu thuyết.

Hai bia đỡ đạn một lớn một nhỏ này mồ côi cả bố lẫn mẹ, thân thế vô cùng bi thảm, hệt như hai ngọn cỏ dại kiên cường vươn lên mà sống. Vài năm trước, trong một vụ bắt cóc, bé bia đỡ đạn bị thương nặng ở phần đầu, trở thành người thực vật. Thực chất là linh hồn đã du hành tới kỷ nguyên tinh tế, lớn lên bơ vơ không nơi nương tựa.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương