Thất Trinh

Chương 10: Quấn khăn tay tự an ủi

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

*

Vết thương trên trán có thể dễ dàng chữa lành bằng ma dược.

Da có thể trở nên sáng bóng thêm một lần nữa, bất kỳ vết sẹo xấu xí nào sẽ không còn.

Winlay vác khuôn mặt đầy máu trở lại phòng ngủ của mình, những hầu gái gặp trên đường đều né tránh, làm bộ như không nhìn thấy gì cả.

Chuyện này đã xảy ra quá nhiều lần, sẽ không có ai cảm thấy bất ngờ.

Nàng ngồi trước bàn trang điểm, chăm chú nhìn thiếu nữ chật vật trong gương thật lâu, sau đó mở một lọ thuốc trị thương ra.

Sáng sớm hôm sau, Winlay vẫn chào hỏi cha mẹ mình đúng giờ như thường lệ.

Công tước Fährmann còn đang ngủ say, hoàn toàn không có thời gian mà để tâm đến nàng.

Đến chỗ phu nhân Carter, bà thẳng thắn từ chối yêu cầu gặp mặt.

Anh cả cũng không có ở nhà, Winlay không còn đối tượng có thể trao đổi về hôn ước nữa, vì thế cưỡi xe ngựa đi tới Hoàng cung, tìm kiếm Laninchett.

Đệ nhất Vương tử rất bận rộn.

Sau khi trở về từ biên giới, y phải xử lý các công văn chồng chất và tích cực thảo luận về ngoại giao Seragon với các bộ trưởng trong nội các.

Các cuộc tấn công trước đó vào biên giới được các bộ trưởng coi là một hành động khiêu khích nghiêm trọng, vì vậy họ phải đưa ra một quyết định mang tính đe dọa hơn để đáp trả Stlere.

Winlay ngồi ngay ngắn trong phòng tiếp khách, từ ban ngày đợi đến chạng vạng, mới có cơ hội gặp mặt vị hôn phu.

“Nàng có năm phút.” Khuôn mặt Laninchett mang vẻ mệt mỏi ngồi ở phía sau bàn làm việc, gãi rối mái tóc đen nhánh, thản nhiên nhìn về phía thiếu nữ có dung mạo tinh xảo: “Nói đi, chuyện gì?”

Winlay nói lại quyết định hủy hôn ước một lần nữa.

Từ ngữ của nàng rất uyển chuyển, thận trọng nói rằng đây chỉ là ý nguyện cá nhân, không phải là sự bất kính của gia đình Carter đối với Hoàng gia.

Trạng thái tinh thần của nàng không thích hợp để kết hôn, và y cũng không có tình cảm sâu đậm đến mức như vậy, hy vọng y có thể tìm một người mình thật lòng yêu thương để kết hôn.

Ban đầu Laninchett vẫn còn lắng nghe, sau đó lộ ra biểu hiện “Nàng đang đùa cái gì vậy”, rồi cau mày hỏi: “Nàng đây là bất mãn với điều kiện hôn nhân của bọn ta hay sao? Nếu nàng muốn thêm các điều khoản, nàng có thể tham khảo ý kiến với phó quan của ta.”

Winlay lắc đầu: “Em chỉ muốn hủy bỏ cuộc hôn nhân này.”

Sau đó nàng bị mời ra ngoài một cách lịch sự.

Laninchett hoàn toàn không coi lời nói của nàng là thật, khi đưa nàng ra ngoài, y còn nhắc nhở không nên làm chuyện không lý trí, vô luận trước hay sau khi kết hôn, nàng nên giữ gìn hình tượng tốt đẹp.

“Ta biết rất nhiều người thích treo tình yêu trên đầu môi để che đậy những hành vi bất chính của mình. Nhưng cả ta và nàng đều hiểu rõ rằng, cuộc hôn nhân của chúng ta không được xây dựng trên thứ nực cười đó. Sau khi kết hôn, ta sẽ không tìm nhân tình, và cũng mong nàng đừng vứt bỏ những đức hạnh trước đây của mình.”

Y cố gắng tỏ ra dịu dàng hơn, bèn giơ tay vén lọn tóc mai xõa xượi của nàng ra sau tai.

Chất liệu da mềm mại của chiếc găng tay lướt qua gò má, không một chút hơi ấm.

Thói ở sạch của Laninchett rất nghiêm trọng, đeo găng tay hàng ngày.

Trước kia vì để biểu đạt phong độ và hữu nghị, y luôn cởi ra ở trước mặt Winlay.

“Có lẽ ta không cần lo lắng về nàng, dẫu sao thì nàng là con gái của gia đình Carter mà, đúng chứ?”

Con gái nhà Carter, trông như thế nào nhỉ?

Winlay nhìn lại y, trong đầu lại mơ hồ hiện lên một khuôn mặt hiền thục.

Họ có thể là chị họ của nàng, em gái họ của nàng, nhưng cuối cùng những hình ảnh này được hợp lại thành những người mẹ già cô đơn trong nhà kính.

Gả vào nhà Carter, rời khỏi nhà Carter, tất cả đều dịu hiền, bảo thủ, xinh đẹp, ngoan ngoãn.

Cho dù chồng có hoang đàng đến đâu, họ cũng chỉ biết trách tội những người phụ nữ bên cạnh chồng, và trách bản thân mình chưa đủ hoàn mỹ.

Đây không phải là người bình thường.

Đây là một con cừu đã được thuần hóa, đang cắt tỉa những bông hoa tường vi treo trên tường.

Một vật trang trí đang chết dần chết mòn.

Winlay không nhớ mình trở về như thế nào.

Nàng rất mệt mỏi, sau khi xuống xe ngựa, ngửa cổ nhìn thật lâu, luôn cảm thấy phủ Công tước xa xỉ tráng lệ này trở nên xám xịt lại âm trầm.

Ánh hoàng hôn màu tím đỏ nặng trịch đè lên bầu trời, một hoặc hai con quạ bay lượn vòng quanh trên ngọn tháp của lâu đài.

Thế giới là một cuốn sách, nàng là một trò đùa trong cuốn sách.

Người hầu bên cạnh cẩn thận gọi cô: “Thưa ŧıểυ thư, có chuyện gì vậy ạ?”

Winlay không nói gì, cất bước đi vào cửa cổng phủ đệ.

Chỗ ở của nàng nằm ở phía đông của lâu đài, đó là một tòa lâu Rococo nhỏ màu trắng, ngoài ra còn có một khu vườn nhỏ đầy hoa hồng trắng.

Hoa hồng trắng là được trồng từ trước, nghe nói là vì khi còn bé lần đầu tiên gặp Laninchett, đối phương dùng giống hoa này để miêu tả nàng, cho nên Fährmann rất vui vẻ, trực tiếp xúc tất cả thực vật trong hoa viên để biến thành loại giống ngọt ngào kiều quý này.

Nghĩ tới đây, Winlay đột nhiên nảy sinh một mong muốn phá hủy không thể kìm nén được.

Nàng lấy một đống thuốc ăn mòn từ phòng thí nghiệm, đuổi hết tất cả những người hầu đi, sải bước đi vào khu vườn.

Sắc trời đã càng lúc càng tối, nàng nghĩ đến việc mình sắp phải làm, trong lòng dâng lên một tia hả hê mơ hồ.

Tuy nhiên, trước khi đến bức tường hoa nở rộ nhất, Winlay thoáng nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc.

Đó là Simon.

Simon mặc một chiếc áo khoác thị vệ màu đỏ sẫm, chiếc quần dài màu đen hơi rộng một chút.

Hắn đứng đối diện với bức tường hoa, sống lưng hơi khom lại, tay phải không biết đang làm gì.

Winlay nghe được tiếng nức nở tinh tế. Trong nức nở lại xen lẫn tiếng thở dốc.

Nàng cho rằng hắn đang khóc.

Nhưng Simon cũng sẽ khóc sao?

Winlay nhẹ nhàng bước đi qua, cách một khoảng cách, nàng thấy rõ quang cảnh ở bụng dưới của đối phương.

Dây lưng và nút áo đã sớm bị cởi ra, chỉ còn treo lỏng lẻo trên xương hông, những móng vuốt sắc nhọn đang nắm lấy một cây gậy thịt thô dài đỏ rực, kịch liệt tuốt lên tuốt xuống.

Hắn dường như đã dùng rất nhiều sức lực, giống như đây không phải là một việc vui vẻ gì, mà là một sự trừng phạt hay tra tấn nào đó.

Winlay chú ý tới, trong lòng bàn tay Simon còn nắm giữ thứ gì đó.

Chiếc khăn tay… Rách rưới, màu trắng đục.

Nó nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, bao bọc lấy thân gậy to lớn đến đáng sợ, bị nhào nặn một cách cực kỳ thê thảm.

Trong quá trình di chuyển, móng tay cọ vào phần đầu của dươиɠ ѵậŧ có hình dạng quái dị.

Simon khthở hổn hển, lên tiếng rêи ɾỉ mơ hồ thoát ra từ kẽ răng.

“ŧıểυ thư Winlay…”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương