Nhan Hoa ghé sát tai Liễu thị, khẽ nói: “Tẩu tử, đã đến lúc phải dứt thì nên dứt. Cứ mập mờ dây dưa thế này, hai phòng không rõ không ràng, cuối cùng chỉ hại người hại mình.”
Liễu thị kinh ngạc nhìn nàng.
Nhan Hoa nắm lấy tay bà, nghiêm túc nói: “Lời này vốn là điều ta không nên nói nhất. Nhưng hôm nay ta vẫn nói, là nói với tư cách tỷ muội khuê các, chứ không phải cô em chồng của tẩu.”
Liễu thị cảm động vô cùng: “Muội muội...” Bà im lặng thật lâu, rồi mới thở dài: “Ta sao lại không biết chứ... Chỉ là mẫu thân vẫn còn đó, chúng ta làm con cái, sao dám... Mà mẫu thân cũng sẽ không đồng ý.”
Nhan Hoa cũng lặng đi. Nhưng tiền đồ của Hô ca nhi bên đại phòng đang rất tốt, Liễn ca nhi cũng chẳng kém. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ e cả phủ sẽ bị liên lụy, hủy hết tiền đồ cả đời bọn họ.
Liễu thị chợt đưa tay lau mặt một cái: “Vì Hô ca nhi, vì Liễn ca nhi, không làm cũng phải làm! Cùng lắm thì để lão nhân gia nhường tước vị ra! Ta vì cái phủ này làm trâu làm ngựa bao nhiêu năm như vậy, cũng đã đủ rồi! Ta cũng nên nghĩ cho hai huynh đệ bọn chúng, nghĩ cho đứa bé còn đang trong bụng Lưu thị nữa chứ!”
Rời khỏi phủ Vinh Quốc, trong lòng Nhan Hoa đầy cảm khái.
Phu quân của Liễu thị không nên thân, nhà chồng lại đang lúc xế chiều, chị em dâu thì khôn khéo, bà bà lại lợi hại. Thế mà bà vẫn cứ liều mình mở ra cho bản thân một con đường, vượt qua biết bao chông gai mà đi suốt hơn mười năm nay. Người như Liễu thị, vốn không cần người khác giúp bà hoàn thành cuộc đời mình. Chỉ cần vào lúc bà chống đỡ không nổi nhất, có ai đó đưa tay kéo bà một phen, giúp bà giữ lại một hơi sức, bà sẽ tự mình sống ra được một đời yên ổn tốt đẹp.
Rồi nàng ngoảnh lại nhìn cuộc sống của chính mình, bỗng nhận ra Lâm Như Hải thật sự là một người phu quân rất tốt. Ở ngoài, y che chắn cho mẫu tử nàng hết thảy mưa gió, đem về cho nàng vinh quang. Ở trong, y một lòng một dạ, suốt mười năm gian nan nhất cũng chưa từng phụ nàng, chưa từng vì nỗi bực dọc của cuộc sống mà trút giận lên người nàng.
Hiện giờ đã có đủ cả nhi lẫn nữ, trên dưới trong nhà một lòng hòa thuận. Ngoài người thân khiến người ta nhức đầu là Giả phủ ra, cũng chẳng còn điều gì phải phiền lòng nữa.
Tháng Ba, Nguyên Xuân vào cung tham tuyển. Sang tháng Tư, nàng được chọn làm nữ quan ở Phượng Tảo Cung.
Vương thị nhận được tin ấy thì sững sờ đứng ngay tại chỗ, rất lâu cũng chưa hoàn hồn lại. Bà ngẩng đầu nhìn sang Giả mẫu, chỉ thấy Giả mẫu nặng nề gõ mạnh cây gậy xuống đất một cái rồi quay người bỏ đi. Lại nhìn quanh bốn phía, bà bỗng thấy dường như tất cả mọi người, kể cả cô con dâu mới vào cửa, đều đang cười nhạo mình đã tự tay đẩy nữ nhi đi chịu thiệt.
Vương thị thực sự suy sụp suốt một quãng thời gian dài. Trong lòng bà nghẹn một cục tức, nhưng đối phương là Quý phi cao quý, sau đó lại còn sai người truyền lời, chỉ nói là trong hậu cung có kẻ tiểu nhân quấy phá. Bà dù có uất ức đến đâu cũng không dám hé ra nửa câu quá phận.
Còn Giả Chính, lúc trước cũng không tán thành nhưng lại chẳng hề ngăn cản, nay mỗi lần thấy bà thì sắc mặt đều chẳng mấy dễ coi, thỉnh thoảng còn răn dạy: “Sấm sét hay mưa móc đều là ơn vua, đừng có bày bộ dạng của đàn bà tiểu gia tử ra.” Vương thị vì thế mà sinh bệnh nặng một phen.
Nói sang chuyện khác.
Một năm trước, vì Tam hoàng tử làm việc có công, hoàng đế ban cho y một tòa lâm viên, nằm rất gần hành cung. Lâm viên của người khác thường là non nước hữu tình, vậy mà Tam hoàng tử lại khác hẳn người thường, giữa một khu vườn đẹp đẽ như thế lại trồng cả hoa màu. Hơn nữa, y còn nghiên cứu không ít giống cây từ hải ngoại đem về.