Thay Ngươi Hoàn Thành Chấp Niệm

Chương 30

Trước Sau

break
Tân đế đăng cơ, sắc phong hoàng hậu, bá quan cùng các mệnh phụ vào triều bái kiến... Trên dưới cả nước vì tân đế lên ngôi mà rối ren không thôi. Thế nhưng Giả Hô lại gặp thời. Đúng lúc tân đế mở ân khoa, hắn đỗ tiến sĩ. Tuy không vào ba vị trí đầu, nhưng thành tích cũng rất tốt, lọt vào mắt hoàng đế, được vào Hàn Lâm Viện.

Sau khi đăng cơ, để trấn an các lão thần của tiền triều, hoàng đế điều động một loạt trọng thần từ thời Thái thượng hoàng. Trong số đó có cả Vương gia và Nam An vương thuộc hàng tứ vương bát công.


Vương Tử Đằng được thăng lên chức cao, Vương gia ở kinh thành nhất thời quyền thế ngập trời. Vinh Quốc phủ là nhà thông gia, vì thế càng đi lại với Vương gia liên miên không dứt. Trong mắt người ngoài, hai nhà gần như đã thân thiết như một, nghe nói lớp con cháu còn sắp thân càng thêm thân.

Nhưng đó cũng chỉ là cái nhìn của người ngoài mà thôi.

Thực ra, chuyện qua lại thường xuyên quả thật có, nhưng người đi lại lại không phải Giả Xá phu thê, những người đang nắm việc trong nhà, mà là Giả Chính cùng Vương thị. Liễu thị từ đầu đến cuối vẫn lạnh nhạt, hoàn toàn không để vẻ đắc ý của Vương thị vào mắt. Còn Vương thị lại ngỡ Liễu thị đã chịu nhún nhường, bao nhiêu nỗi uất ức bị đè nén suốt nhiều năm bỗng có dịp trút ra, thành thử càng lúc càng chẳng biết giữ chừng mực.

Vương gia có một cô nương vừa tới tuổi, tên là Vương Hi Phượng, là nữ nhi của Vương Tử Thắng, huynh trưởng của Vương thị và Vương Tử Đằng. Vương thị chẳng những thường xuyên tới Vương phủ, mà còn hay dẫn Vương Hi Phượng về Giả gia ở lại ít hôm. Tiểu cô nương ấy có một cái miệng khéo léo, có thể nói chết thành sống, khiến lão thái thái yêu thích vô cùng. Vương thị đắc ý, vậy mà dám vượt qua cả Giả Xá phu thê, tự mình cùng lão thái thái định ra hôn sự giữa Vương Hi Phượng và Giả Liễn.

Liễu thị tức đến phát điên. Giả Liễn rõ ràng phụ mẫu đều còn sống, ngươi chỉ là một người thím không cùng chi, gia quyến của quan ngũ phẩm, lấy đâu ra lá gan mà dám định hôn sự cho cháu trai, con trai của nhất phẩm tướng quân? Đã thế còn định cho một cô nương đến mặt chữ cũng không biết?

Liễu thị lập tức gọi Giả Liễn tới hỏi cho rõ, xem hắn đã từng gặp mặt cô nương nhà người ta chưa. Giả Liễn tuy nhìn qua có phần lêu lổng, nhưng đó chỉ là cái vẻ bề ngoài còn sót lại từ trước. Bị mẫu thân ruột mình nghiêm khắc dạy dỗ gần mười năm, hắn đã sớm đổi khác hẳn. Làm sao có chuyện tùy tiện vào nội viện gặp mặt nữ nhi nhà người ta được?

Liễu thị lúc này mới yên tâm, lập tức thu xếp đồ đạc rồi đuổi hắn tới thư viện ở ngoại thành học hành, chưa đến Tết thì không được trở về!

Giả Liễn vốn không thích đọc sách, ôm đầy bụng tủi thân mà đi mất. Liễu thị lại túm lấy Giả Xá, kẻ đang rong ruổi khắp nơi đào bới đồ cổ, xông thẳng vào phòng Giả mẫu, phơi bày hết thảy ân oán của Vinh Quốc phủ suốt bao năm ra ngoài sáng.

Nhan Hoa đang ở nhà dẫn hai đứa nhỏ đọc sách, chơi đùa, thì nô tài của Vinh Quốc phủ đã cuống cuồng chạy vào.

“Cô nãi nãi, không xong rồi, lão thái thái ngất đi rồi!”

Nhan Hoa kinh ngạc đứng bật dậy: “Có chuyện gì vậy? Mới đây ta còn qua phủ, thân thể lão thái thái vẫn khỏe lắm, sao tự dưng lại hôn mê?”

Tên nô tài quỳ rạp dưới đất, đáp lời rất có ý tứ: “Nhị thái thái giấu đại lão gia và đại thái thái, tự tiện định hôn sự cho Liễn nhị gia. Lão thái thái tức đến ngất xỉu!”


Nhan Hoa vừa nghe liền hiểu ngay, chỉ sợ đại phòng muốn nhân cơ hội này làm lớn chuyện để phân gia.

Nàng trấn an Đại Ngọc, đứa nhỏ vừa nghe tin đã lo lắng không yên, rồi vội vã dẫn người tới Giả gia.

Vừa bước vào phòng Giả mẫu, nàng đã thấy bên trong căng như dây đàn. Người của hai phòng đồng loạt quỳ bên mép giường. Giả Xá đầy mặt không phục, Giả Chính thì vẻ mặt hổ thẹn. Bên cạnh, Liễu thị khóc đến thảm thiết, xúc động vô cùng, còn Vương thị thì cúi đầu thật thấp, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp, đủ thấy lúc này nàng vẫn thấy mình chẳng có gì sai.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương