Vốn định báo cho cô biết mình đã thuận lợi vào làm ở Cục An ninh Trái Đất và đã ứng trước một tháng lương.
Có thể mua gói dịch vụ riêng tư được rồi.
Nhưng bây giờ anh không muốn làm hỏng hứng thú vui chơi của cô và bạn bè.
"Vậy thì ngoan ngoãn ở nhà đợi tôi về nhé." Cô nói.
"Được."
Thư Dạng nghe đối phương cúp máy, đặt điện thoại xuống, nhớ lại giọng điệu của người đàn ông vừa nãy.
Quả là một người bạn trai lý tưởng với cảm xúc vô cùng ổn định, hoàn toàn không vì cô đi chơi về muộn mà trách móc cô.
Vốn dĩ lúc nhận điện thoại cô còn hơi chột dạ, bây giờ Thư Dạng đã thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng nghĩ lại, ra ngoài chơi dù muộn đến đâu, hình như... cũng cần phải báo cáo với món đồ chơi nhỏ của mình một tiếng nhỉ.
Sau khi cúp máy, bên quầy bar, Lam Bạch Trừng đưa cho cô một ly Long Island Iced Tea, tò mò hỏi: "Ai thế? Muộn thế này rồi còn gọi cho cậu."
Thư Dạng vốn cũng không định giấu cô ấy, thành thật khai báo: "Mình mua một con robot."
"Trời, cuối cùng cậu cũng thông suốt rồi!" Lam Bạch Trừng vỗ lên mu bàn tay cô, "Đáng lẽ phải đối xử tốt với bản thân từ lâu rồi!"
Thư Dạng nhấp một ngụm rượu, đáy mắt hiện lên ý cười: "Mình cũng hối hận vì mua muộn, không biết ngày trước sống những ngày tháng khổ cực gì nữa."
"Xem ra trải nghiệm sử dụng không tồi nha!" Lam Bạch Trừng tỏ vẻ nôn nóng, "Nào nào nào, kể chị nghe xem, anh ta thế nào?"
"Thế nào là thế nào?"
"Đương nhiên là chuyện sex á?" Cô ấy cười ranh mãnh, "Có khiến cậu sướng nổ tung không?"
"Chưa mua gói dịch vụ mà." Thư Dạng đẩy mặt cô ấy ra, "Sinh hoạt hàng ngày thì khá thông minh, y hệt như con người, nấu ăn cực kỳ ngon."
"Đùa à, cậu đã bỏ cả đống tiền mua robot rồi mà lại không mua gói dịch vụ?" Lam Bạch Trừng lắc đầu, không thể hiểu nổi mạch não của cô, "Chỉ được nhìn không được ngủ? Thế thì có ý nghĩa gì."
"Đợi tiền thưởng cuối năm đi, mình đâu có giàu như cậu, mình vẫn là đứa nghèo rớt mồng tơi gánh nợ nhà đây này."
"Ai bảo cậu mua nhà đắt thế làm gì." Lam Bạch Trừng nhún vai, "Nhưng vẫn khuyên cậu nên nâng cấp gói dịch vụ nha, đừng trách chị đây không nhắc cậu, chưa nâng cấp thì nó chỉ giống như một người quản gia, vô vị lắm. Đợi cậu nâng cấp rồi, mình đảm bảo ngày nào cậu cũng không muốn đi làm luôn!"
Thư Dạng hơi ngại, hai má ửng đỏ, chỉ nói: "Bây giờ trong nhà có thêm một anh quản gia siêu đẹp trai biết chăm sóc người khác, mang lại giá trị cảm xúc, cũng tốt mà!"
"Đẹp trai cỡ nào? Có đẹp trai bằng anh ta không?" Lam Bạch Trừng mỉm cười, búng tay gọi một nam host robot tới.
Nam host đó quả thực rất đẹp trai, tóc vàng mắt xanh, mặc áo sơ mi lụa, cổ áo mở trễ nải, để lộ cơ ngực.
Sau khi Lam Bạch Trừng quét mã thanh toán, anh ta liền cúi sát lại gần, ngón tay lả lướt vén lọn tóc cô ấy: "Chào buổi tối, quý cô xinh đẹp, đêm nay cô muốn trải qua thế nào đây?"
"Còn xem biểu hiện của anh thế nào."
"Vinh hạnh của tôi." Nam host ngồi xuống cạnh cô, cánh tay vắt qua lưng ghế của cô, đưa một ly rượu tới, "Uống chút rượu trước cho thư giãn nhé? Ngón tay của cô đẹp thật."
Lam Bạch Trừng nương theo tay anh ta nhấp một ngụm, cười bảo: "Miệng ngọt thế?"
"Chỉ đối với cô thôi, cô như đóa hoa đẹp nhất nở rộ đêm nay, vừa nhìn đã thu hút tôi rồi."
Thư Dạng nhíu mày, nổi hết cả da gà.
Hơn nữa cảm giác AI quá nặng, thiếu đi chút cảm giác giống con người, nhìn cái là biết ngay robot.
Cô hỏi Lam Bạch Trừng: "Này, robot nhà cậu, cũng giống anh ta à?"
"Đây là hàng mẫu mới đó!" Lam Bạch Trừng vuốt ve robot mỹ nam trước mặt, "Con ở nhà mình là hàng đời cũ rồi, sao so sánh với anh ta được, cao tay lắm cũng chỉ là búp bê bơm hơi. À đúng rồi, cậu ta so với con nhà cậu thì sao? Nghe nói mẫu này phải mười mấy vạn tệ đấy!"
"Vậy sao? Đắt vậy à."
"Nên mới phải ra quán bar làm trai bao để gỡ gạc lại vốn chứ."
Tóm lại, Thư Dạng cảm thấy robot trước mặt là lạ.
Cô không hề thích cái kiểu nhìn lướt qua đã biết là robot giả tạo thế này.
"Mình cảm thấy, nhà mình vẫn là nhất. Đẹp trai hơn một chút."
"Tsk." Lam Bạch Trừng đẩy nam host robot ra, "Vậy cậu còn muốn tìm đối tượng nữa không?"
Nói đến chuyện này, Thư Dạng lại rầu rĩ.
Thực ra cô không bài xích chuyện xem mắt, cô không theo chủ nghĩa độc thân, có lẽ vẫn sẽ kết hôn, nhưng cô bài xích những gã quái đản do họ hàng giới thiệu.
"Mình gần như muốn từ bỏ rồi." Cô cảm thấy yêu cầu của mình cũng khá cao, nhất là về nhan sắc, "Người vừa mắt quá ít."
"Chỗ mình có một người khá được, năm ngoái mới chia tay người yêu cũ, giờ vẫn đang độc thân. Mình đoán cậu ta chắc cũng vượt qua nỗi đau rồi. Điều kiện rất tốt, quan trọng nhất là, đẹp trai! Có dịp mình giới thiệu hai người làm quen."