Tim Thư Dạng hẫng đi một nhịp.
Dưới nước, tay anh phủ lên mu bàn tay đang che chắn vùng nhạy cảm của cô, rồi dùng sức nhẹ nhàng, kéo tay cô ra.
Ngẩng đầu lên, cô bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm tràn ngập dục vọng.
Sự cám dỗ, mọi lúc mọi nơi không ngừng cám dỗ... Thư Dạng biết mình nên kháng cự lại tất cả những điều này, nhưng điểm yếu đuối của con người cũng chính là nằm ở dục vọng.
Anh cảm thấy hình như mình ngày càng thích người vợ nhân loại của mình hơn.
Thích đến mức, muốn mang cô về hành tinh mẹ, cất giấu cho riêng mình.
Thư Dạng ngỡ như mình vừa trải qua một giấc mơ ngắn ngủi, giờ đây choàng tỉnh lại, những lọn tóc đen mượt ướt sũng đang tí tách nhỏ giọt.
Biểu cảm có phần ngây thơ, thậm chí hơi ngơ ngác: "Vừa nãy là..."
Có phải là điều cô đang nghĩ không?
Cô ngước đôi mắt đầy thắc mắc lên nhìn anh.
Phong Diệu mỉm cười nhẹ, những ngón tay ướt đẫm lướt qua gò má trắng ngần của thiếu nữ, khẽ vuốt ve: "Đúng vậy."
Cô kinh ngạc tột độ, không ngờ mọi chuyện còn chưa bắt đầu, cô đã cảm nhận được sự cuồng nhiệt nhường này.
Ngay cả lúc này, cơ thể vẫn còn đọng lại dư âm khiến chân tay cô bủn rủn, thậm chí cả những đầu ngón tay cũng mềm nhũn.
Nhưng cảm giác đó, lại tuyệt diệu đến vậy, khiến cô mê mẩn.
......
Mệt lả người, Thư Dạng tắm rửa xong vội vã lên giường, lúc đó đã là ba giờ sáng.
Khi Phong Diệu bế cô lên giường, anh đã cảm nhận được sự mệt mỏi của cô, những lời định nói đành nuốt ngược trở lại, chỉ vuốt ve mái tóc đen mềm mại của cô, dịu dàng nói: "Ngủ ngon."
Thư Dạng cuộn mình trong chăn như một chú gấu nhỏ, nhìn người đàn ông đang nằm đối diện mình.
Đường nét sắc sảo nơi hàng chân mày và dáng mắt tuyệt đẹp gần như được sao y bản chính từ Hoàng đế bệ hạ của Đế quốc Ngân Vực, toát lên một khí chất kiên cường.
Thư Dạng rất thích vẻ ngoài của anh, mạnh mẽ, nam tính hơn bất kỳ người đàn ông nào cô từng gặp trong đời.
"Nếu anh là con người thì tốt biết mấy." Những ngón tay của cô chậm rãi lướt từ giữa đôi lông mày xuống mi mắt, rồi chạm vào đôi môi mỏng của anh, "Nếu gặp anh trên phố, em chắc chắn sẽ không ngần ngại chủ động xin phương thức liên lạc của anh."
"Nhất định phải là con người sao?" Anh lên tiếng.
Câu hỏi ngược lại này thực sự nằm ngoài dự đoán của Thư Dạng: "Thế không là con người thì còn có thể là gì?"
"Nếu tôi là người ngoài hành tinh như các em hay nói, em có thể chấp nhận không?"
"Anh chẳng phải là sản phẩm của công nghệ ngoài hành tinh sao?"
Khóe môi Phong Diệu nhếch lên, cười nhạt: "Ừm, đúng vậy."
Anh rất kiềm chế, không nói thêm nữa, chuyển chủ đề, "Em có yêu cầu gì đối với người bạn đời gắn bó suốt đời?"
"Thực ra cũng chẳng có yêu cầu gì." Thư Dạng nằm thẳng trên giường, nhìn lên trần nhà, "Chỉ cần là một người bình thường, tính tình ôn hòa một chút, bình thường là được, kiểu sáng đi làm tối về nhà đúng giờ ấy, không cần phải quá giàu có hay quyền cao chức trọng, nhưng nhất định đừng quá bận rộn, quan trọng nhất là, tam quan phải hợp với em."
Quang não: "Bệ hạ, ngài không đáp ứng được điều kiện nào cả."
Phong Diệu: "..."
"À đúng rồi, nhất định không được là người ngoài hành tinh." Có lẽ xâu chuỗi với cuộc trò chuyện lúc trước, Thư Dạng đặc biệt nhấn mạnh, "Em không chấp nhận phi nhân loại."
Robot đối diện có thể thấy rõ là lông mày đang nhíu chặt lại, Thư Dạng vội đưa tay xoa nhẹ giúp anh giãn chân mày ra, cười nói: "Ngoại trừ robot nhé."
"Bất luận là thể lực, sức bền, khối lượng cơ bắp, độ nhanh nhẹn..." Anh trầm giọng nói, "Mọi chỉ số sinh lý, giống đực tộc tôi đều vượt xa giống đực Trái Đất."
Khóe miệng Thư Dạng khẽ nhếch, đất nước của các anh ngay cả robot cũng có tình kết chủng tộc nữa sao?
"Không liên quan đến chuyện này, hoàn toàn là sự cách biệt về sinh lý."
"Sẽ không đâu, nhân loại Trái Đất là một trong số ít những chủng tộc trong dải Ngân Hà có thể kết hôn và sinh sản với tộc tôi."
"Thật sao?" Thư Dạng ngạc nhiên, "Là kiểu có thể sinh con được ấy hả?"
"Tất nhiên là được."
Kiến thức của Thư Dạng về mảng này khá hạn hẹp, hơn nữa cũng chưa từng xảy ra trường hợp hai tộc kết hôn nào, ít nhất cho đến hiện tại, một trường hợp cũng không.
"Nhưng mà..." Cô ngập ngừng nói, "Nghe nói cấu tạo sinh lý của họ... không giống chúng ta cho lắm."
"Phụ nữ không khác biệt lớn lắm, chỉ là khỏe mạnh hơn. Còn đàn ông thì..." Phong Diệu nghiêm túc nói, "Quả thực có sự khác biệt rất lớn."
Thư Dạng: "Kể chi tiết sự khác biệt xem nào."
Phong Diệu mỉm cười, đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô, cảm thấy cô rất đáng yêu.
Anh không nói thêm gì nữa.
Thư Dạng ngáp một cái, buồn ngủ dí díp, trước kia cô toàn ngủ lúc hơn mười giờ, đêm nay thức khuya quá rồi.
Nhưng trò chuyện với anh rất thú vị, robot do công nghệ ngoài hành tinh chế tạo ra, khi nói chuyện hệt như đang đối thoại với người ngoài hành tinh vậy, khiến cô muốn kéo dài chủ đề đến vô tận để nói chuyện với anh mãi thôi.