Tô Trà vừa về đến nhà, Thương Uyên đã nhận ra hơi thở của thú nhân tộc Rắn trên người nàng, rất nhạt, nhưng là mới ám vào.
Thương Uyên không nói gì, mà tiếp tục ăn cơm.
Tô Trà thấy Thương Uyên đã nấu cơm tối, cũng không khách khí, tiến lên xới cho mình một bát.
Tay nghề của Thương Uyên rất bình thường, nấu cơm chỉ giới hạn ở việc nấu cơm trắng, nướng thịt, luộc ít khoai lang khoai tây.
Cũng không ngạc nhiên khi Thương Uyên nấu cả phần của nàng, nguyên chủ tuy chê Thương Uyên nấu dở, nhưng nếu Thương Uyên không nấu phần của nàng, nàng sẽ cướp phần của Thương Uyên, để Thương Uyên nhịn đói, nếu Thương Uyên ngay cả phần của mình cũng không nấu, nàng sẽ đem đồ đạc trong nhà đi đổi đồ ăn trong tộc.
Cho nên dù nguyên chủ đã đổi thành nàng, hắn vẫn sẽ mỗi lần nấu nhiều hơn một chút, Tô Trà ăn thì hắn ăn ít đi một chút.
Tô Trà uống một bát cháo trắng nhỏ, rất tự giác rửa bát rồi mới đi ngủ.
Không ngoài dự đoán, cơ thể nguyên chủ yếu như sên, dù đã uống thuốc cảm, Tô Trà vẫn bị sốt nhẹ.
Sáng dậy đầu óc nặng trĩu, mơ mơ màng màng uống một bát cháo, Tô Trà cũng không đi rửa bát.
Thương Uyên ngược lại ngạc nhiên liếc nhìn Tô Trà một cái, không nói gì mà tự mình đi rửa.
Sau đó thấy Tô Trà lấy thuốc từ trong phòng ra bắt đầu sắc.
Từ sau khi phát hiện hắn sẽ đổ thuốc đi, giống cái này không còn sắc thuốc cho hắn nữa, mà đem dược liệu phối sẵn để trong bếp.
Nhìn đôi gò má ửng hồng của nàng, Thương Uyên cũng đoán được có lẽ Tô Trà vì hôm qua ngâm nước quá lâu nên bị bệnh.
Hắn cứ đứng một bên quan sát, giống cái bị bệnh rất dễ chết, tại sao nàng thà bị bệnh cũng không tìm một giống đực để kết lữ?
“Chàng không có việc gì khác để làm sao?”
Giọng nói của Tô Trà mang theo vẻ chán ghét vang lên, kèm theo chút khàn khàn vì cảm lạnh.
Sắc bát thuốc tự mình uống chứ có phải muốn mưu hại hắn đâu, có cần phải cẩn thận nhìn chằm chằm nàng lâu như vậy không?
Thương Uyên:
“...”
Trong lòng có chút lúng túng, nhưng mặt không đổi sắc:
“Ngươi là Vu y?”
Tô Trà lười biếng ngáp một cái:
“Không phải.”
Vu y ở Thú Thế cần phải đến Trung Tâm Thành để được ban tước hiệu, thường đều cần được Vu y cũ chỉ dạy và tiến cử mới được.
Nàng hiện tại cùng lắm chỉ tính là hành nghề không phép, có một thân y thuật nhưng không có bằng cấp.
“Nhưng thuốc ta bốc sẽ không kém hơn Vu y đâu, chàng đã mấy ngày không uống thuốc rồi, quá nửa tháng nữa chàng sẽ phải nằm liệt giường đấy.”
Tô Trà lại bổ sung thêm một câu, giọng điệu rất nhạt.
“Không liên quan đến ngươi.”
Giọng Thương Uyên còn nhạt hơn, như thể không quan tâm đến sự sống chết của chính mình vậy.
Tô Trà khẽ cười một tiếng cũng không nói thêm gì nữa.
Nếu nàng đoán không lầm, so với việc tin tưởng nàng, hắn thà đợi người bạn thú nhân Sư Nguyên của mình quay về hơn.
Nhưng Sư Nguyên chuyến này đi không mời được Vu y tộc Hồ, mà lại mang về tin tức của Thánh tinh.
Dù phản diện có thể cầm cự được đến lúc đó, vết thương ở chân cũng đã không thể cứu vãn được nữa rồi.
Uống thuốc xong cảm thấy đầu không còn quá nặng nề, Tô Trà định đến chỗ Tộc trưởng đổi ít muối về.
Dọc đường đi nghe thấy nhiều nhất chính là chuyện Vân Khê và Mặc Trạch kết lữ, mọi người hâm mộ đây là đôi trời sinh, không tránh khỏi nhắc tới Tô Trà kẻ theo đuổi thất bại, những lời phỉ báng nàng cũng không ít, nàng lười để ý.
“Tuy Tô Trà không thể hóa hình, nhưng thực lực thể hiện ra không hề yếu chút nào.”
Thú nhân A nói.
“Thế thì đã sao? Quyền quyết định cuối cùng vẫn nằm trong tay Thiếu chủ Mặc Trạch, là ta ta cũng chọn Vân Khê, vừa xinh đẹp vừa dịu dàng, tính tình đanh đá độc ác như Tô Trà, giống đực nào mà thích nổi? Ơ, ngươi chọc ta làm gì?”
Thú nhân B bất mãn quay đầu lại, liền thấy chính chủ của câu chuyện đang đi về phía mình, kinh hãi đến mức im như thóc không dám hé răng thêm lời nào.
Gần đây các thú nhân cấp thấp trong tộc khá sợ Tô Trà, đột nhiên có thể đánh bại thú nhân Tứ Giai, với tính tình ngang ngược vô lý của nàng, vạn nhất bị nàng lôi lên đấu trường đánh cho một trận thì không hay.
Nhưng mãi cho đến khi Tô Trà đi qua trước mặt bọn họ, cũng không hề dừng lại liếc nhìn họ lấy một cái.
Hai thú nhân thở phào nhẹ nhõm, tản ra đi làm việc của mình.
Tuy nhiên, luôn có kẻ không có mắt.
“Đồ phế vật nhỏ, sao hả? Trong lòng không dễ chịu chứ gì? Đã bảo ngươi đừng có si tâm vọng tưởng mà ngươi không phục, giờ thì biết rồi đấy.”
Hồ Nguyệt Nhi giọng điệu kiêu ngạo.
“Trong lòng ta có dễ chịu hay không không cần ngươi phải lo lắng vô ích, có thể ra ngoài nhảy nhót nhanh như vậy, 30 roi kia chắc là nương tay rồi nhỉ? Trộm cắp thịt Long thú là tội lớn, không chịu đủ giáo huấn sau này còn tái phạm thì sao?”
Tô Trà khoanh tay trước ngực, thong dong nói.
Một câu nói, trực tiếp khiến Hồ Nguyệt Nhi sụp đổ.
“Tiện nhân! Ngươi sớm muộn gì cũng chết không tử tế!”
Hồ Nguyệt Nhi nghiến răng nghiến lợi, độc địa nguyền rủa, nhưng lại không có cách nào ra tay nữa.
Động tĩnh bên này nhanh chóng thu hút sự chú ý của Vân Khê và Mặc Trạch cách đó không xa.
“Nguyệt Nhi, Tô Trà, hai người ở đây làm gì vậy?”
Vân Khê nắm tay Mặc Trạch đi tới, cười dịu dàng.
“Vân Khê, Thiếu chủ Mặc Trạch, còn không phải tại Tô Trà cái đồ phế vật này không biết điều, ta tốt bụng nhắc nhở nàng ta Thiếu chủ Mặc Trạch đã kết lữ rồi bảo nàng ta đừng làm chuyện quá đáng nữa, nàng ta hay lắm, mắng ta đa sự.”
Hồ Nguyệt Nhi lùi lại bên cạnh Vân Khê mách lẻo.
Cái bản lĩnh đổi trắng thay đen này, xem đến mức Tô Trà cũng phải tặc lưỡi.
Mặc Trạch nghe xong chỉ nhíu mày không tán thành nhìn Tô Trà.
Mà Vân Khê thì kéo Mặc Trạch nhỏ giọng nói:
“Mặc Trạch ca ca, đây là chuyện giữa hai chúng ta, huynh lánh mặt một chút đi, về chuyện hôm qua ta có vài lời muốn nói với Tô Trà.”
Vân Khê bộ dạng dịu dàng ngoan ngoãn, nói xong còn hôn một cái lên mặt Mặc Trạch.
Mặc Trạch đỏ mặt một chút, gật đầu đi ra gốc cây đằng xa, không nghe thấy nhưng có thể nhìn thấy động tĩnh bên này.
Sau khi Mặc Trạch đi, Vân Khê khéo léo quay lưng về phía hắn, vẻ đắc ý trên mặt không còn cách nào che giấu nữa.
“Tô Trà, ta đã nói là cho ngươi thấy rõ vị trí của mình trong lòng Mặc Trạch ca ca rồi, lần này thì chết tâm rồi chứ?”
Tô Trà đối với việc nàng không thích Mặc Trạch đã không muốn nói thêm gì nữa, thuận theo lời Vân Khê nói:
“Dùng thủ đoạn như vậy mà có được, thấy có cảm giác ưu việt lắm sao?”
“Thì đã sao, kết quả thường quan trọng hơn quá trình.”
Vân Khê chỉ coi như Tô Trà không phục, khinh miệt nói.
“Ta không quan tâm ngươi dùng thủ đoạn gì để đạt được thứ ngươi muốn, nhưng tiền đề là đừng có chọc, vào, ta!”
Tô Trà tiến lại gần Vân Khê một chút, mấy chữ cuối cùng nói chậm rãi và lạnh lùng.
“Chát!”
Một tiếng tát vang dội vang lên, lực đạo cực lớn.
Vân Khê đầy vẻ không thể tin nổi nhìn người vừa ra tay.
Tô Trà đối với sự oán độc của Vân Khê hoàn toàn không để vào mắt, Vân Khê là nữ chính của thế giới này thì đã sao?
Nàng là Tô Trà chứ không phải nguyên chủ cái đồ ngốc kia, nữ chính cứ lo mà yêu đương tử tế đừng có chọc vào nàng thì vạn sự đại cát, nếu không thì đừng trách nàng độc ác hơn một chút, khiến cốt truyện sụp đổ thảm hại hơn.
Hôm qua đã chịu đựng một buổi chiều giày vò, chỉ đánh nàng ta một cái tát coi như là nhẹ rồi.
“Tô Trà, ngươi điên rồi, ngươi vô duyên vô cớ đánh người làm gì.”
Hồ Nguyệt Nhi bên cạnh phản ứng lại hét lớn.
Mặc Trạch cũng phát hiện ra sự bất thường bên này, nhanh chóng lao về phía này.
Mặc Trạch một tay ôm Vân Khê vào lòng, xót xa lau vết máu nơi khóe miệng cho nàng ta.
“Mặc Trạch ca ca, là Khê nhi không tốt, là Khê nhi...”
Một câu nói chưa dứt đã nhào vào lòng Mặc Trạch thút thít, dáng vẻ đáng thương, cái gì cũng không nói, mà lại như cái gì cũng đã nói rồi.
Tô Trà:
“...”
Mẹ kiếp, còn biết diễn gớm.
“Tô Trà, ngươi đừng tưởng ta không dám ra tay với ngươi.”
Ánh mắt Mặc Trạch mang theo vẻ giận dữ, bớt đi một phần ôn nhu.
Ở nơi Mặc Trạch không nhìn thấy, Tô Trà thấy Vân Khê nhếch môi cười với mình.
Tô Trà đáp lại nàng ta một nụ cười, chỉ mình ngươi biết diễn chắc, ta không biết sao?
“Mặc Trạch, huynh không biết đâu, hôm qua Vân Khê hạ Mê Tình Thảo cho cả ta và chính nàng ấy, Vân Khê có huynh, còn ta thì sao? Huynh có biết ta đã phải cắn răng chịu đựng đau đớn thế nào không? Ta chỉ là tức quá thôi.”
Tô Trà nói xong cúi đầu, bộ dạng ấm ức vô cùng.
Mặc Trạch ca ca nàng thật sự gọi không nổi...
Mặc Trạch có chút động lòng, trong mắt không tự chủ được hiện lên vẻ áy náy.
Mà lúc này, người do Hồ Nguyệt Nhi gọi tới cũng đã đến, tới để chống lưng cho Vân Khê, còn có một số người xem náo nhiệt.
“Ngươi ngậm máu phun người, Vân Khê sao có thể hạ Mê Tình Thảo cho ngươi? Rõ ràng là chính ngươi mưu đồ bất chính nên tự làm tự chịu.”
Hổ Khiếu vừa mở miệng đã đổi trắng thay đen.
Nhưng lời này nói ra người tin lại khá nhiều, vì chuyện Tô Trà có Mê Tình Thảo định ra tay với Mặc Trạch thì ai cũng biết.
Tất cả mọi người nhìn Tô Trà với ánh mắt đầy nghi ngờ.
“Mặc Trạch, người khác không tin ta, huynh còn không tin ta sao? Ta chỉ muốn hạ dược huynh, nên Mê Tình Thảo trong tay ta là cây đực, sao có thể khiến giống cái trúng thuốc được chứ?”
Nói xong chính Tô Trà cũng thấy buồn nôn.
Để có thể làm Vân Khê ghê tởm, nàng nhịn.