Tiểu thỏ yêu Mềm Mại Của Đại Ma Đầu Bệnh Kiều

Chương 26

Trước Sau

break

Vương Khôn vừa nói, ánh mắt vẫn lưu luyến nhìn chằm chằm vào Tô Ngọc Sanh. Bị ánh mắt nóng rực đó nhìn đến run người, Tô Ngọc Sanh sợ hãi lui về phía sau rồi nhanh chóng trốn sau lưng Thẩm Bỉnh Văn cách đúng một trượng.

Khoảng cách vừa vặn, không gần cũng chẳng xa.

Thẩm Bỉnh Văn nhìn đôi mắt nóng bỏng của Vương Khôn, ánh mắt hắn lại thoáng qua một tia u ám khó lường. Ngón trỏ nhẹ nhàng cọ lên ngón cái, chẳng ai biết hắn đang suy nghĩ điều gì.

Vương Khôn thấy Tô Ngọc Sanh như tránh né mình, khóe mắt khẽ giật giật. Nhưng rồi lại nghĩ, sau này còn dài, cho nên gã không vội trong một sớm một chiều.

“Các ngươi lui ra ngoài hết đi!”

Vương Khôn ra lệnh cho đám tiểu đệ.

Cả đám lập tức rối rít kéo nhau rời khỏi căn phòng.

Ban đầu chỉ muốn đến xem náo nhiệt, chẳng ngờ vị sư muội mềm mại kia lại mạnh đến mức ấy.

Ngay cả Vương Khôn cũng không phải đối thủ của nàng.

Sau này nếu còn muốn bắt nạt Thẩm Bỉnh Văn, e là phải cân nhắc kỹ càng rồi.

Trước khi rời đi, nam tử áo lam liếc mắt nhìn củ cà rốt khổng lồ trên mặt đất, quyết định ôm về làm kỷ niệm.

Dù sao đây cũng là đồ của Sanh Sanh mà!

Tô Ngọc Sanh nhìn mà sắp khóc đến nơi.

Củ cà rốt to như thế kia, nàng có thể ăn suốt một thời gian dài!

Thấy Vương Khôn định ôm củ cà rốt đi thật, thiếu nữ rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa.

Nàng bước mạnh một bước lớn, sốt ruột hét lên: “Cà rốt!”

Giọng thiếu nữ hiếm khi cất lên lớn đến thế.

Thanh âm ngọt ngào vang vọng khắp phòng như thể đang thưởng thức một miếng bánh mật hoa quế thơm lừng. Thế nhưng với đám thiếu niên áo trắng từng bị đánh, âm thanh ấy lại chẳng khác gì lệnh truy hồn.

Bọn họ lập tức theo phản xạ ôm chặt lấy đầu mình.

Vương Khôn cũng hoảng hốt ném củ cà rốt khổng lồ xuống đất, rồi vội vàng che kín đầu mình.

Tô Ngọc Sanh lập tức dùng tốc độ nhanh nhất trong đời mình, lao tới ôm lấy củ cà rốt, sau đó “rầm” một tiếng đóng mạnh cửa phòng.

Cơn đau tưởng chừng sẽ giáng xuống lại chẳng thấy đâu, ngược lại, trong không khí còn thoang thoảng mùi hương riêng biệt của thiếu nữ.

Có lẽ đây là lúc gã đứng gần nàng nhất từ trước đến nay.

Hương hoa hồng nồng nàn đến mê hồn, khiến người ta hít thở cũng thấy ngọt ngào. Chưa kịp nhìn rõ dung nhan thì vị tiên tử ấy đã không thấy bóng dáng đâu nữa.

Gã hoàn toàn chẳng bận tâm đến việc cánh cửa kia suýt chút nữa đập thẳng vào mũi mình. Chỉ hận rằng, nếu Tô Ngọc Sanh chậm thêm một nhịp thì gã nhất định sẽ bắt lấy cổ tay mảnh mai mềm mại kia không buông.

“Chuyện xảy ra hôm nay, nếu các ngươi ai dám hé nửa lời thì đừng trách Vương mỗ không khách khí!”

Sau khi lấy lại tinh thần, Vương Khôn đảo mắt nhìn quanh một vòng, rồi lạnh giọng đe dọa. Nếu để Tề Huyên biết được chuyện gã bắt nạt đồng môn, tất sẽ bị phạt nặng.

Gã còn phải ở lại tông môn này thật tốt, rồi mang tiểu cô nương mềm mại đáng yêu ấy về nhà nữa kia mà.

“Vâng...”

Đám thiếu niên áo trắng đang tụ tập ngoài cửa phòng vội vàng cúi đầu, thái độ cung kính, không dám có nửa câu chống đối.

Ai dám trêu chọc Vương Khôn cơ chứ?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương