Tô Ngọc Sanh trấn định lại tâm thần, nàng đang chuẩn bị lao ra đỡ lấy thiếu niên đang ngã dưới đất để cùng gã đào thoát. Thì từ phía sau, một con yêu xà lao tới như sấm sét. Yêu xà toàn thân đỏ như máu, chỉ một cái đầu nhưng lại có đến hai thân thể, sáu chân và bốn cánh.
Thật sự dọa người đến rợn cả tóc gáy!
Thiếu nữ bất giác khựng lại, bước chân chưa kịp đặt ra đã cứng đờ.
Sinh ra lớn lên trong thung lũng hoa hồng tràn ngập những đóa hồng kiều diễm, nàng chưa từng thấy qua loài yêu vật kỳ dị như thế này?
Nỗi sợ cuốn lấy nàng, khiến nàng chỉ muốn quay đầu bỏ chạy về sâu trong thung lũng. Thế nhưng chỉ trong chớp mắt, yêu xà kia đã tới sát bên thiếu niên ngã dưới đất. Yêu xà có gương mặt dữ tợn, quấn quanh một vòng, mép khẽ mở ra, lưỡi rắn thè dài phun ra nuốt vào.
Rõ ràng là nó đang chuẩn bị há to chiếc miệng đầy máu kia để nuốt chửng thiếu niên tay không tấc sắt ấy!
Tiểu thỏ yêu không còn kịp suy tính điều gì. Nàng lập tức lao ra khỏi bụi hoa hồng, chắn trước người Thẩm Bỉnh Văn.
“Ngươi, ngươi, ngươi dừng tay cho ta! À không... dừng miệng lại mới đúng...”
Thiếu nữ mặc áo hồng phấn lao tới chắn trước mặt thiếu niên.
Thân thể Thẩm Bỉnh Văn núp sau lưng Tô Ngọc Sanh, ánh mắt mang theo vài phần kinh ngạc nhìn cô nương đang che chắn cho mình. Hắn thu tay lại, vốn đang định đưa xuống thắt lưng thì cuối cùng lại giả vờ ra vẻ ngây thơ vô hại, ngoan ngoãn biết điều.
Trên người thiếu nữ kia phảng phất mùi hương nhàn nhạt của hoa hồng. Nhưng chỉ một khắc sau, trong mắt thiếu niên đã tràn đầy hận ý ngút trời.
Tiểu yêu này, thì ra là một con thỏ tinh.
Yêu, đều phải giết!
Hắn nheo mắt, toàn thân tỏa ra khí tức dữ tợn đến rợn người. Phì Di đối diện thoáng dừng lại, thân thể vặn vẹo cũng bất giác khựng lại. Nó nghiêng đầu, nghi hoặc nhìn thiếu nữ trước mắt.
Phì Di từ từ bò đến gần cô nương nhỏ yếu ớt đang nằm trên mặt đất, hương hoa hồng từ nàng phảng phất bay đến, đôi mắt hổ phách to tròn chứa đầy sự ngơ ngác. Nó đã chiếm cứ vùng rừng núi hoa hồng phía tây từ lâu, nhưng hình như chưa từng thấy tiểu yêu này bao giờ.
Trên người nữ tử này, rõ ràng có khí tức của đồng loại. Hiếm có yêu nào lại chọn cách nuốt chửng đồng loại của mình. Những yêu vật dựa vào việc nuốt đồng tộc để tu luyện, thường sẽ trở nên hung bạo tàn nhẫn, vô cảm vô tình. Đến cuối cùng, thậm chí tự tìm đến diệt vong.
Nhưng cơn tấn công điên cuồng như tưởng tượng lại không ập đến.
Ngay lúc đó, hệ thống đang ngủ yên bỗng truyền đến một câu: “Do ký chủ đã bắt đầu thực hiện nhiệm vụ, từ bây giờ sẽ che giấu toàn bộ yêu khí trên người ký chủ. Bất luận kẻ nào cũng không thể nhận ra ngươi vốn là một tiểu yêu tinh.”
Khí tức thỏ yêu trên người Tô Ngọc Sanh lập tức bị ẩn đi hoàn toàn.
Đôi mắt Phì Di bỗng trợn to, tựa như không ngờ thiếu nữ trước mặt chỉ trong khoảnh khắc đã trở lại hình người.