“Nói ngươi ngốc, ngươi lại không tin. Là chó cắn Lữ Động Tân, đồ ngốc!”
Hắn thản nhiên ngồi phịch xuống đất.
Đám yêu triều ngoài kia, với mấy tên vô dụng đó chắc chắn không thể ứng phó nổi.
Đám yêu vật ấy, sớm muộn gì cũng sẽ bị hắn nuốt chửng.
Bất cứ yêu vật nào từng bị hắn thôn phệ, kỹ năng từng thuộc về chúng cũng sẽ trở thành của hắn. Hắn lớn lên ở Minh Châu thành, từ nhỏ đã bị không ít yêu vật tập kích, lớn bé đều có, nên trở nên ngày càng mạnh cũng là điều tất yếu.
Nghĩ đến đây, tâm trạng thiếu niên liền nhẹ nhõm hẳn.
Thiếu nữ trước mặt dung mạo tinh xảo, xinh xắn động lòng người.
Khuôn mặt bầu bĩnh phồng phồng lên thể hiện rõ vẻ tức giận và bất mãn trong lòng nàng.
Xem ra... hắn lại chọc con thỏ giận rồi.
Đột nhiên, thanh kiếm trong tay thiếu niên rung mạnh.
Gương mặt vốn điềm tĩnh ngay tức khắc trở nên nghiêm trọng, hắn bật người đứng dậy, dáng vẻ như định bước ra ngoài.
“Thẩm sư huynh, ngươi định đi đâu vậy?”
Tô Ngọc Sanh vội vã chạy theo sát gót.
Nàng nào dám ở lại một mình trong nơi hoang vu quạnh quẽ thế này?
Nhìn dáng vẻ gấp gáp đầy bất an của Thẩm Bỉnh Văn, nàng cũng không dám mở miệng đề nghị nghỉ ngơi. Thiếu niên bước đi vội vàng, chẳng thèm liếc mắt đến thiếu nữ phía sau.
Hắn đưa tay ra, ngón tay thon dài định mở cửa, thì bất chợt đối diện với một gương mặt lạnh như băng.
“Thẩm sư đệ?”
“Đại sư huynh?”
Hai nam tử, bốn mắt nhìn nhau.
Thẩm Bỉnh Văn chỉ thoáng dừng một giây, sau đó lập tức nghiêng đầu nhìn ra sau lưng Giang Vân Đình.
Ánh mắt giữa mày dường như đã chẳng còn nét căng thẳng vừa rồi. Tô Ngọc Sanh cũng dừng lại, giữ khoảng cách đúng một trượng phía sau Thẩm Bỉnh Văn.
Nhưng sau lưng Giang Vân Đình lại trống rỗng.
Và ngay khoảnh khắc ấy, tia hy vọng vừa mới le lói trong mắt Thẩm Bỉnh Văn lập tức tắt ngấm, chẳng còn chút ánh sáng.
“Sư tỷ đâu?”
“Huyên nhi không ở trong đó sao?”
Hai người lại đồng thanh kinh hô.
Tiểu thỏ yêu nhìn hai người đang đối đầu nơi ngưỡng cửa, đúng lúc lên tiếng: “Vào trong rồi nói tiếp đi.”
Giờ đây yêu vật tung hoành khắp nơi, nếu nơi này bị phát hiện thì bọn họ lại phải tìm một chỗ trú chân khác nữa.
Giọng nói mềm mại vang lên, khiến khí thế giương cung bạt kiếm giữa hai người trong chớp mắt liền tan biến không dấu vết.
Sắc mặt Thẩm Bỉnh Văn tối sầm lại.
Hắn hơi nghiêng người, cuối cùng vẫn mở đường cho Giang Vân Đình bước vào.
Trong ngôi miếu trống rỗng, sân viện không lớn cũng chẳng nhỏ, chỉ là phủ đầy bụi bặm. Mọi thứ có thể mang đi đều đã bị vét sạch từ lâu, chỉ còn sót lại hai chiếc đệm rách trong đại điện rộng mở.
Trên mái hiên, mấy dải vải loang lổ bạc màu theo từng cơn yêu phong quét qua mà phất phơ lay động.
Thiếu nữ đứng một bên khẽ ngẩng đầu, ngón tay vô thức đan lấy nhau, vẻ mặt hoang mang bất an. Nàng nhìn thấy rõ sự căng thẳng trong ánh mắt Thẩm Bỉnh Văn. Dáng vẻ đó, chỉ khi đối diện với Tề Htỷ tỷ Tề Huyên, hắn mới có mà thôi.
Nàng mơ hồ như đã hiểu được điều gì đó.
Ánh mắt giữa hai người mỗi lúc một cứng ngắc, như thể chỉ cần chạm một chút liền bùng nổ.