Tìm Một Người Giống Anh

Chương 17 : CHÍN MUỒI - “Thanh Diễm.”

Trước Sau

break

Đi kèm với tiếng “xuýt” hít hà vì đau của Liêu Thanh Diễm, nơi bả vai phía sau lưng anh truyền đến một cơn đau nhói do da thịt bị cào rách.

Không khí giống như dây đàn vĩ cầm bị đứt, đột ngột dừng lại.

Bạc Tư Niên dừng động tác.

Anh không tin mọi chuyện còn có thể nực cười hơn thế này được nữa, nhưng khi đầu ngón tay anh sờ vào nơi khóe mắt cô, anh đã chạm phải làn nước ấm áp.

Anh ngay lập tức chuẩn bị lùi lại, thế nhưng Liêu Thanh Diễm nhanh chóng giơ tay ôm chặt lấy anh. Trán cô tựa vào bờ vai anh, lắc đầu hai lần.

Sự ẩm ướt cảm nhận được nơi bên cổ chắc hẳn là nước mắt của cô.

Bạc Tư Niên khựng lại một lát rồi mới giơ tay ôm lấy sau gáy cô, giọng nói khàn đặc, ngữ điệu không chút ấm áp: “Bây giờ mới thấy hối hận thì đã muộn rồi.”

“... Em không hối hận.”

“Thế là đau lắm à?”

“... Một chút thôi.”

“Thế tại sao lại khóc?”

Liêu Thanh Diễm lắc đầu.

Bạc Tư Niên đột nhiên muốn bật đèn lên để xem xem lúc này cô đang có nét mặt gì. Rốt cuộc là yêu Chu Tiến đến nhường nào mà lại chọn cách trả thù bằng sự hy sinh oanh liệt giống như liều mình cứu nghĩa thế này cơ chứ.

Bất kỳ ai bị lợi dụng cũng khó tránh khỏi việc có tâm lý bài xích, cho dù lúc bắt đầu có tuyên bố đó là một cuộc giao dịch “công bằng”.

Nhưng chính vào khoảnh khắc này, một thứ cảm xúc hung bạo nào đó dường như đã đè bẹp sự bài xích này, khiến ánh mắt Bạc Tư Niên sa sầm, lựa chọn tiếp tục.

Cô không thể nào thả lỏng được, anh cũng tương tự như vậy, thế là quá trình này bỗng chốc trở thành một nghi lễ uống máu ăn thề trước khi ký kết liên minh, hoàn toàn dựa vào một sự quyết tâm đầy nhiệt huyết.

Nhưng dần dần, dường như tình hình có chút thay đổi.

Hình như là vào một khoảnh khắc nào đó, anh cảm nhận được Liêu Thanh Diễm khẽ cúi đầu xuống, bờ môi hơi ẩm ướt sau khi khóc xong chạm nhẹ lên yết hầu của anh, giọng nói trầm thấp khàn khàn mang theo một chút cẩn trọng dè dặt: “... Có thể gọi tên em không?”

Vào chính giây phút này, mọi sự hung bạo và bài xích dường như đều được vuốt ve xoa dịu.

“Liêu...”

“Gọi tên cơ.”

Bạc Tư Niên khựng lại một thoáng, cánh tay đang ôm cô siết chặt thêm hai phần.

“Thanh Diễm.”

/

Liêu Thanh Diễm ngồi bó gối trong bồn tắm, cằm tì lên đầu gối.

Làn nước ấm bồng bềnh, cô thẫn thờ một lúc lâu.

Giống như việc lâm vào đường cùng, trên người chỉ còn lại đúng hai đồng bạc, đành liều mạng đi mua một tờ vé số, kết quả lại trúng luôn giải độc đắc vậy.

Sự may mắn vượt ngoài mong đợi chắc chắn sẽ đi kèm với cảm giác không chân thật vô cùng mạnh mẽ.

Bỗng nghe thấy tiếng tay nắm cửa bị gạt xuống.

Liêu Thanh Diễm giật nảy mình, trên mặt nước không có bọt xà phòng để che chắn, khăn tắm lại đặt trên bệ đá, trong lúc tình thế cấp bách, cô liền xõa mái tóc đang búi lên của mình ra.

Bạc Tư Niên đứng tựa ở cửa, nửa thân trên để trần và chỉ mặc mỗi chiếc quần tây. Chiếc áo lúc nãy do vô tình bị đè dưới người nên đã bẩn từ lúc nào rồi.

Ánh mắt Liêu Thanh Diễm né tránh, kìm nén bản thân không được liếc nhìn cơ bụng của anh vào những lúc thế này, cô nói nhỏ: “... Anh không gõ cửa.”

“Nửa tiếng rồi đấy.” Bạc Tư Niên nhắc nhở bằng giọng đều đều.

Chắc anh tưởng cô bị ngất xỉu trong bồn tắm rồi.

“... Em xong ngay đây.”

Thế nhưng Bạc Tư Niên lại không đi ra ngoài, mà đi thẳng về phía cô.

Liêu Thanh Diễm vội vàng vơ hết mớ tóc đang nổi trên mặt nước ra phía trước ngực.

Anh ngồi xuống bên mép bồn tắm, hơi khom lưng, khuỷu tay tì lên đầu gối.

Vẻ mặt anh vẫn bình thản như cũ, giống hệt như lúc mọi chuyện chưa hề xảy ra.

Anh hơi cúi đầu xuống, bóng râm của hàng lông mi dài đổ xuống phía dưới bọng mắt, trong đôi mắt có màu con ngươi hơi nhạt ấy, cảm xúc cũng nghèo nàn y như vậy.

Nhìn chằm chằm cô một thoáng, anh nói: “Em có thể đưa ra một yêu cầu. Coi như là sự bù đắp.”

Liêu Thanh Diễm hơi ngạc nhiên: “Anh đâu có nợ gì em đâu.”

“Dù sao thì em cũng đã khóc. Tuy không biết tại sao, nhưng chắc chắn không phải vì trải nghiệm tốt đẹp gì.”

... Hiếm thấy thật, anh lại có cái ưu điểm biết tự lượng sức mình thế này cơ đấy.

“Thật sự không cần đâu...”

“Em có thể từ từ suy nghĩ.”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương