Bạc Tư Niên rủ mắt, nhìn chằm chằm cô một lúc.
Tóc cô gần như đã khô, xù lên chất đống trên bờ vai, vây quanh gương mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay, hàng lông mi sụp xuống, trông có vẻ hơi đáng thương. Không nhìn thấy đôi mắt, nhưng có thể nhận biết được thần sắc thẫn thờ của cô.
“Yêu cầu nào cũng được.” Bạc Tư Niên bỗng nói, giọng nói không chút gợn sóng.
Liêu Thanh Diễm khựng lại một lát, phản ứng lại được đây là chuyện cũ được nhắc lại: “Vâng... Em sẽ suy nghĩ kỹ càng.”
Bạc Tư Niên nhìn cô lần cuối cùng, không nói gì thêm nữa, chống tay đứng dậy: “Đi tắm rửa chút đi.”
Liêu Thanh Diễm gật đầu.
“Còn tự đi được không?”
“...”
Liêu Thanh Diễm xả nước tắm vòi sen, lúc đang sấy tóc, Bạc Tư Niên gõ cửa bước vào, đặt một bộ quần áo ngủ sạch sẽ ở trong phòng thay đồ.
Cô thay quần áo xong xuôi bước ra ngoài, nhìn thấy Bạc Tư Niên đang vắt chéo chân ngồi trên chiếc ghế tựa đặt trước cửa sổ sát đất. Anh đã thay quần áo rồi, vẫn là một cây đồ đen, có lẽ là đi tắm ở một phòng tắm khác.
Anh hướng tầm mắt sang, nhìn cô một cái, thản nhiên dặn dò: “Ngày mai em có thể ngủ đến bất cứ lúc nào, thức dậy thì ăn chút đồ điểm tâm sáng, muốn đi đâu thì bảo quản gia, ông ấy sẽ chuẩn bị xe cho em.”
Nói xong liền đứng dậy, khẽ hất cằm về phía chiếc bàn trà trước mặt: “Anh bảo người mua cho em một chiếc bánh ngọt rồi, ăn xong thì ngủ sớm đi.”
Liêu Thanh Diễm ngạc nhiên nhìn sang.
Chiếc bánh kem nhỏ nhắn tầm mười hai xăng-ti-mét, cắm một cây nến hình đường cong màu bạc, bên cạnh là một hộp diêm.
Bạc Tư Niên đã xoay người bước về phía cửa phòng.
Liêu Thanh Diễm nhanh chóng chạy vụt về phía anh, thẳng tay ôm chặt lấy anh từ phía sau.
Bạc Tư Niên dừng bước, cúi đầu nhìn cái đầu đang va vào lồng ngực mình.
“... Cảm ơn anh.” Giọng nói của Liêu Thanh Diễm nghe ra có vài phần nghẹn ngào ẩm ướt.
Bạc Tư Niên im lặng vài giây, giơ tay khẽ vỗ vỗ lên bờ vai cô: “Anh không phải người tốt, chuyện thế này em chẳng chiếm được hời gì đâu. Lần sau đừng làm vậy nữa.”
Liêu Thanh Diễm không nói gì.
Cô không thể lên tiếng, nếu không nhất định sẽ khóc thành tiếng mất.
Bạc Tư Niên không đẩy cô ra, có lẽ nghĩ rằng, sắp kết thúc rồi, cũng chẳng sao nếu trì hoãn thêm vài giây đồng hồ.
Nếu như sử dụng cơ hội đó, mở miệng bảo anh ở bên cô đến tận sáng mai, hoặc là bù thêm một nụ hôn, liệu anh có đồng ý không, cô không rõ.
Chỉ là, như vậy cô lại càng không thể nào nói lời tạm biệt một cách tử tế được nữa.
Liêu Thanh Diễm hít một hơi thật sâu, cười rồi ngẩng khuôn mặt lên, lùi lại nửa bước: “... Anh đi nghỉ ngơi đi. Chúc ngủ ngon nhé.”
Bạc Tư Niên “ừ” một tiếng, đứng lặng hai giây rồi xoay người rời đi.
Liêu Thanh Diễm nhìn anh tiện tay khép cánh cửa lại, bóng dáng bị cánh cửa ngăn cách hoàn toàn. Cô lùi lại hai bước, ngồi xuống chiếc ghế tựa, dường như đã sức cùng lực kiệt.
Một lúc lâu sau, cô cầm lấy hộp diêm, rút một que quẹt lửa, thắp sáng cây nến.
Ánh lửa bập bùng, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Cơ thể của con người, liệu có phải cũng là cuốn sách lịch sử của sinh mệnh, mỗi một nét vẽ của sự lột xác, ở nơi cô luôn được khắc họa một cách đậm đà sâu sắc.
Thời kỳ dậy thì tuyến vú phát triển, cứ chạm vào là đau, mẹ đã mua cho cô bộ đồ lót mới, là màu tím nhạt rất đẹp, bảo cô đi đứng đừng cong lưng, hãy thẳng lưng lên, chẳng có gì phải xấu hổ cả. Đứa con trai nào dám chỉ trỏ bàn tán, cứ việc lớn tiếng mắng nó là đồ có sống mà không có giáo dưỡng.
Kỳ kinh nguyệt đầu tiên, mẹ dẫn cô đến siêu thị, dạy cô cách chọn băng vệ sinh, trên đường về nhà họ cùng nhau đi uống đồ uống nóng. Là món ca-cao nóng có thêm hạt phỉ, cô vẫn còn nhớ đến tận bây giờ.
Mỗi một lần đau đớn của sự trưởng thành, đều có một cái kết tốt đẹp đi kèm.
Cái kết của ngày hôm nay là một chiếc bánh ngọt vị dâu tây.
Người cô thích, thực sự rất tốt rất tốt, cho dù chỉ là sở hữu ngắn ngủi thì cũng đã là may mắn lắm rồi.
Cho nên phải lau khô nước mắt, mỉm cười thổi tắt nến thôi.